Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi tắt điện thoại, nằm ở nhà hai ngày.
Sau khi hồi tưởng lại chuyện kiếp trước và kiếp này, tôi đã khóc một thôi rồi lại cười một hồi.
Ngày thứ ba, tôi bò dậy khỏi giường. Khi mở điện thoại ra, tôi thấy Tiêu Dật chỉ gửi một tin nhắn WeChat đơn giản và lạnh nhạt: "Thái độ của em như vậy là muốn chia tay sao?"
Tôi trả lời: "Được, chia tay."
Sau đó, tôi ném điện thoại, thở dài. Nhìn phiên bản trẻ ra năm tuổi của mình ở trong gương, tôi cảm thấy mình như được thay da đổi thịt từ trong ra ngoài.
Nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ, tôi quyết định đi tìm Dục Thành.
Anh dành phần lớn thời gian của mình ở văn phòng trên tầng cao nhất của tòa nhà Dục Thị.
Xuyên qua sống chết, yêu thương và ly biệt, lòng tôi có một loại xung động sắp trào ra khỏi lồng ngực. Tôi muốn tới đó, muốn yêu thương người đàn ông cô đơn nhưng nặng tình này thật nhiều. Tôi chưa đọc hết phần cuối của cuốn nhật ký, không biết sau này anh đã xảy ra chuyện gì, vì sao mà chết, nhưng trời cao sẽ không vô duyên vô cớ mà cho tôi sống lại.
Lần này, tôi sẽ không chết, Dục Thành cũng sẽ không.
6.
Khi đứng dưới tòa nhà Dục Thị, tôi cảm thấy có chút xa lạ. Mặc dù từng là phu nhân trên danh nghĩa của Chủ tịch tập đoàn, nhưng tôi chưa bao giờ đến đây.
Tiếp tân biết tôi tìm Dục Thành thì để lộ ra một chút chế nhạo: "Chủ tịch chưa bao giờ gặp khách ngoài, mời cô về cho."
Tôi nhíu mày, gọi điện cho bố và xin số của Dục Thành. Sau đó, điện thoại vừa đổ chuông một tiếng thì tôi đã nghe thấy giọng nói thấp, vang, chắc chắn và đáng tin cậy được truyền đến từ bên trong: "Cô Mộ, chào cô."
Tôi không hề ngạc nhiên khi anh biết số điện thoại của mình.
"Anh Dục, em đang ở sảnh dưới tòa nhà công ty anh, muốn đến thăm anh."
Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng hai giây.
"Đợi chút."
Một phút sau, một bóng dáng cao ráo mặc áo sơ mi đen sải bước ra từ trong thang máy.
Khi Dục Thành đi về phía tôi, vẻ mặt anh lạnh lùng, anh chỉ lướt nhìn qua tôi từ xa rồi rũ mi xuống.
"Anh Dục, em tình cờ đi ngang qua, muốn ghé thăm công ty của anh một chút, không biết bây giờ anh có thấy thuận tiện không?”
Anh nhìn tôi mà sững sờ, thấp giọng nói: "Thuận tiện." Sau khi ngừng một chút, anh lại bổ sung một câu: "Anh có thể dẫn em đi tham quan."
Chúng tôi bước vào thang máy riêng trong những ánh nhìn kinh ngạc của tiếp tân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trong không gian kín, tôi cảm nhận được hơi thở được đè nén một cách cố ý của người đàn ông bên cạnh, lồng n.g.ự.c anh cũng hơi phập phồng. Tôi không kìm được mà khẽ ho một tiếng.
Cửa thang máy mở ra, một người phụ nữ xinh đẹp, tri thức lập tức tiến đến chào đón: "Họ nói là anh vừa họp xong thì đột nhiên bỏ đi, tôi còn lo rằng…"
Cô ta nhìn thấy tôi đứng phía sau thì ngừng lại, ngây người hai giây rồi hỏi: "Chủ tịch, vị khách này là ai ạ?"
Dục Thành liếc nhìn tôi một cái, dường như anh có chút do dự, không biết giới thiệu tôi thế nào. Cuối cùng, anh chỉ nói: "Trợ lý Lan, rót một ly nước cam rồi mang đến văn phòng của tôi."
Trợ lý Lan đổ dồn ánh mắt nghi ngờ và cảnh giác lên tôi.
Khi lướt qua nhau, tôi mỉm cười thân thiện với cô ta: "Chào cô, tôi họ Mộ, là vị hôn thê của anh ấy."
Đồng tử của trợ lý Lan hơi mở to. Sau đó, cô ta lại khẽ bật cười: “Cô đây thật thích đùa."
Rõ ràng là cô ta rất tự tin rằng mình đủ hiểu Dục Thành.
Dục Thành đột nhiên dừng bước, quay đầu lại: "Cô ấy không đùa. Cô Mộ là vị hôn thê của tôi. Trợ lý Lan, sau này lời nói của cô ấy chính là lời nói của tôi, cô hiểu chưa?"
Trợ lý Lan để lộ ra vẻ mặt không thể tin được. Cô ta cắn nhẹ môi dưới, thấp giọng: "Tôi hiểu rồi, Chủ tịch."
Văn phòng của Dục Thành mang phong cách của các nhà thiết kế nổi tiếng, đơn giản mà sang trọng.
Việc đầu tiên anh làm sau khi vào cửa là tắt điều hòa.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau trên sofa. Anh hơi cúi đầu, đôi chân dài hơi mở, nhưng lại không nói gì. Nếu không phải là đã đọc cuốn nhật ký đó thì chắc chắn tôi sẽ cảm thấy anh lạnh lùng và xa cách, với tính cách của tôi thì tôi tuyệt đối sẽ không chủ động thể hiện thiện ý. Nhưng bây giờ, tôi nhìn người đàn ông này, nhẹ giọng nói: "Hôm nay em đến là vì chúng ta đã sắp kết hôn, dù sao thì cũng phải làm quen trước đã, anh Dục, anh thấy sao?"
"Ừm." Anh gật đầu.
"Em có thể gọi anh là Dục Thành không?"
"Được."
"Vậy anh gọi em là Mộ Nam hoặc Nam Nam, người nhà em đều gọi em là Nam Nam."
"Được."
Dục Thành thực sự rất ít nói. Dường như anh không giỏi ăn nói, thậm chí có chút ngốc nghếch. Thật khó mà tưởng tượng được anh đã làm thế nào để ngồi lên vị trí này.
Linlin
Căn phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Anh mím môi lại, đan mười ngón tay trắng trẻo, thon dài vào nhau, vì dùng sức nên màu khớp ngón tay hơi tái đi.
Tôi mềm nhũn cả lòng dạ, lại hỏi: "Dục Thành, anh đã ăn cơm chưa?"