Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cưng chiều? Anh trai tôi trong mắt cô ta vậy mà lại là cuồng em gái.

Cô ta đang ghen tị với tôi sao?

Điên thật.

Anh trai tôi có lẽ thấy cô ta có bệnh, khẽ nhíu mày nhìn cô ta.

"Cô nói cô là em gái tôi?"

Đường Tâm Tuệ điên cuồng gật đầu, giây tiếp theo đã định lao vào lòng anh tôi để nhận họ.

Anh trai tôi vội vàng lùi lại một bước, ngữ khí nghiêm túc hỏi cô ta.

"Em gái tôi dám ăn cứt, cô dám không?"

Động tác của Đường Tâm Tuệ cứng đờ, cô ta chậm rãi quay đầu nhìn tôi.

Lúc này tôi đang cúi người nhặt một miếng khoai lang lớn không cẩn thận rơi xuống đất, chuẩn bị vứt vào thùng rác.

Khi ánh mắt cô ta chạm vào tôi, miếng khoai lang trên đất vẫn còn bốc hơi nóng.

Tôi chậm rãi nuốt thức ăn trong miệng, khẽ l.i.ế.m khóe môi.

Anh trai tôi cúi mắt, ngữ khí nghiêm túc nói với cô ta: "Chỉ cần cô cũng ăn, tôi sẽ tin cô."

À? Cũng?

Đường Tâm Tuệ mặt mày tái mét, cả người đứng sững tại chỗ.

Cô ta có lẽ không ngờ rằng, trong nhà chúng tôi không có một ai bình thường.

Giây tiếp theo, cô ta bò lê bò càng chạy trối chết, trông như một con ngỗng vỗ cánh loạn xạ.

05

Khi trở lại trường học.

Khá nhiều người trong trường đã biết chuyện tôi và Đường Tâm Tuệ bị ôm nhầm.

Đường Tâm Tuệ vẻ mặt tủi thân nhìn tôi, giải thích.

"Họ đều hỏi tôi tại sao bị ba mẹ đuổi ra khỏi nhà, tôi lỡ mồm nói ra mất..."

"Thiên Thiên, em sẽ không trách chị chứ?"

Mấy cô bạn thân bên cạnh cô ta liền nói đỡ cho cô ta.

"Bây giờ cô ấy là thiên kim thật nhà họ Đường rồi, vui mừng còn không kịp, sao mà trách cô được?"

"Sau này có ba mẹ giàu có, gả vào hào môn đều là cô ấy rồi."

"Tâm Tuệ, cậu thật sự quá đáng thương rồi."

Tôi bị diễn xuất đỉnh cao của Đường Tâm Tuệ thuyết phục, vội vàng vỗ tay.

"Trà xanh, đúng là trà xanh!"

Bạn thân của cô ta đứng chắn trước mặt cô ta.

"Hứa Thiên Thiên, cô nói ai là trà xanh hả?"

Ánh mắt Đường Tâm Tuệ thoáng qua vẻ hằn học, sau đó lau nước mắt.

"Thái tử gia nhà họ Quách sau khi xem ảnh của cô thì vừa gặp đã yêu, đã trên đường tìm cô rồi."

"Hai người mới là môn đăng hộ đối, tôi chỉ có thể rút lui thôi."

"Thiên Thiên, tôi chúc phúc cho cô."

Cô ta chậm rãi đi đến trước mặt tôi, dùng giọng chỉ đủ để tôi và cô ta nghe thấy mà nói.

"Đừng tưởng cô điên thì tôi sẽ sợ cô, tôi cũng không phải là người dễ chọc đâu."

"Quên nói cho cô biết, hôn phu của cô là một tên biến thái đó, xem cô trước mặt hắn ta còn có thể điên thế nào."

Việc Quách Tông Khải là một tên biến thái, tôi đã sớm biết rồi.

Kiếp trước hắn ta đã làm gãy một chân của anh trai tôi, tôi đang lo không tìm được cơ hội báo thù đây.

Tôi nhìn đôi mắt có vẻ điên dại của cô ta, không giận mà bật cười: "Vậy thì... tôi cảm ơn cô nhé."

Đường Tâm Tuệ sững sờ một chút: "Cô điên rồi sao, tại sao lại cảm ơn tôi?"

Giây tiếp theo, biểu cảm của cô ta thay đổi, như thể chịu đựng nỗi uất ức tột cùng, cô ta lớn tiếng gào thét.

"Hứa Thiên Thiên, dù cho tất cả những thứ này đều là của cô, nhưng cô cũng không thể bắt nạt tôi như vậy chứ!"

Mấy cô gái phía sau nghe vậy, lại vây quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Hứa Thiên Thiên, cô có phải đang ỷ mình là thiên kim thật mà bắt nạt Đường Tâm Tuệ không?"

"Thế giới này đâu phải có tiền có thế là muốn làm gì thì làm được."

"Cô mau xin lỗi Đường Tâm Tuệ đi."

Tôi nhìn Đường Tâm Tuệ cố gắng nặn ra nước mắt nhưng không thành, có chút đau lòng.

"Khóc không ra, khó chịu lắm đúng không?"

Cô ta có lẽ không ngờ tôi sẽ đột nhiên quan tâm cô ta, vẻ mặt có chút kinh ngạc.

Giây tiếp theo, tôi trực tiếp túm tóc cô ta.

Ấn mặt cô ta chính xác vào một đống phân chó trong bồn hoa.

Cuối cùng, như ý cô ta.

Cô ta khóc rất to.

06

Mãi đến buổi chiều.

Tôi cũng không thấy bất kỳ tin tức nào về việc thiên kim thật như tôi bắt nạt giả thiên kim.

Rõ ràng có rất nhiều bạn thân của cô ta ở đó chứng kiến.

Tôi đã phối hợp diễn xuất với cô ta, tại sao bọn họ lại có thể làm ngơ chứ?

Tôi hơi thất vọng quay người lại, vừa hay đối diện với một đôi mắt ti tiện.

Tên ti tiện này tôi biết, chính là Quách Tông Khải.

Hắn ta nhận ra tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gian xảo.

"Cô chính là vị hôn thê của tôi? Đúng là kiểu tôi thích."

Tôi cũng cười theo hắn ta, bắt đầu nói bừa.

"Tôi cũng không ngờ lại gặp anh ở đây, anh biết tôi đã đợi anh bao lâu không? Đợi đến bây giờ vẫn còn độc thân từ trong trứng, tôi còn định chủ động đi tìm anh đấy, không ngờ anh lại tự mình đưa đến tận nơi... Anh biết tôi sợ xã giao mà đúng không? Vì anh trai tôi, bên cạnh tôi ngay cả chó đực cũng không xuất hiện, hồi nhỏ tôi cứ đi học và về nhà cùng anh trai tôi, không có bất kỳ chàng trai nào dám đến gần nói chuyện với tôi, không biết anh có biết anh trai tôi không, trước đây anh ấy từng bị gãy một chân."

Hắn ta nheo mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới: "Lão tử không quen thằng què nào cả."

"Anh trai tôi không què." Tôi dừng một chút, "Anh ấy là một viên ngọc khuyết, còn anh là một đống cứt hoàn chỉnh."

Quách Tông Khải trợn mắt: "Cô nói gì!"

Tôi cười với hắn ta: "Tôi đâu có nói tôi không thích cứt."

Nghe tôi nói thích, hắn ta đột nhiên tự tin một cách khó hiểu.

"Cô tuy cũng có vài phần sắc sảo, nhưng từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên ngoài, không có gia giáo gì, hơn nữa bây giờ nhà họ Đường của các người cũng không ổn rồi, cô không xứng với tôi đâu, cô biết không?"

Tôi nhìn hắn ta, trong lòng một trận đau nhói.

Một con Hà Đồng vậy mà lại nói tôi không xứng với hắn.

Hắn ta ho khan một tiếng: "Tuy nhiên, loại như cô, chơi bời một chút cũng không sao."

Nghe vậy, tôi bật cười: "Nếu chơi, tôi thích những gì kích thích."

Hắn ta cười càng thêm ti tiện: "Đúng là một tiểu yêu tinh."

Tôi trực tiếp dẫn hắn ta đến phòng chứa đồ ở tầng giữa.

Quách Tông Khải đang định bật đèn thì bị tôi ngăn lại.

"Không bật đèn mới kích thích hơn."

"Nghe cô, tiểu yêu tinh."

Tôi cố nén cảm giác buồn nôn trong dạ dày.

Nghe thấy tiếng hắn ta cởi khóa thắt lưng, tôi liền bật đèn.

Tôi mặt đầy kinh hãi, vừa run rẩy vừa lùi lại: "Không phải để tôi giúp anh dẫn đường sao? Anh định làm gì?"

Hắn ta vừa đi về phía tôi vừa cởi quần: "Chơi hay thật đấy, đây là đang chơi trò vờn con mồi với anh đấy à."

Tôi lùi lại gào lớn: "Anh cởi quần làm gì? Anh không biết tôi sợ kim tiêm sao?"

Sắc mặt hắn ta lập tức biến đổi: "Quá đáng rồi đó."

Ồ? Còn quá đáng hơn nữa.

Tôi hét lớn, trực tiếp vớ lấy cái chổi bên cạnh đập vào người hắn ta.

Côn pháp nhìn có vẻ lung tung, nhưng gậy nào cũng giáng thẳng vào hạ bộ của hắn.

Quách Tông Khải cong người, ngón tay run rẩy chỉ vào tôi, giọng the thé.