Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10.

 

“Chị ơi, chị đang làm gì vậy?”

Là giọng của quỷ nhi từng quấy phá ở linh đường.

 

“Là em? Mau giúp chị cởi trói!” tôi vội vàng nói.

 

“Thế chị có hứa sẽ đưa em ra ngoài không?”

“Được! Chị hứa! Mau lên đi.” Tôi sốt ruột giục.

 

Quỷ nhi bắt đầu giúp tôi tháo dây, nhưng đạo hạnh của nó quá nông, chỉ có thể điều khiển vài vật nhẹ, muốn cởi được dây rất khó khăn.

 

Khóe mắt tôi liếc thấy chiếc túi vải bố của gã cao nhân rơi cạnh đó.

“Lửa! Bật lửa, trong túi tên xấu xa kia có bật lửa, mau lấy đi.”

 

Quỷ nhi khéo léo né tránh bùa chú, lấy bật lửa từ trong túi rồi đốt cháy đứt dây.

Tôi dồn hết sức lao vào hai kẻ đang định dán bùa lên chị.

Bị bất ngờ, cả hai ngã lăn ra đất.

 

“Mẹ kiếp, con tiện nhân, dám phá chuyện tốt của tao!”

Trưởng thôn chửi rủa, định lao tới túm lấy tôi.

 

Tôi liên tục lùi về sau.

Trên người chị bùng lên sát khí dữ dội, nhưng vì thân thể hai tên kia đầy bùa chú, mỗi lần chị lao tới đều bị bật ngược ra, đau đớn kêu thảm.

 

Hai kẻ ngẩn ra giây lát, rồi cười phá lên.

Chúng còn đưa cánh tay dán đầy bùa ra chạm vào người chị, thản nhiên hưởng thụ. Tôi nhận ra đó là bùa trừ tà, loại lệ quỷ thường không thể đến gần.

 

“Hung hăng nữa đi! Tao học qua rồi, dù sống hay c.h.ế.t mày cũng không thể thoát khỏi tay tao.”

Cao nhân nhìn đồng hồ, nhếch miệng:

“Gần hết giờ Tý rồi, đến lúc đó thì ngay cả lệ quỷ cũng mặc cho ta thao túng.”

 

“Anh họ, mau đi g.i.ế.c con tiện nhân kia. Ta sẽ luyện hóa con quỷ cái này.”

 

Tôi dìu chị dần lùi về phía vách núi, xung quanh la liệt xác nát nhừ của dân làng cùng t.h.i t.h.ể cha tôi.

Cao nhân lầm rầm đọc chú, tiếng khóc than vang dội khắp nơi.

 

Chị ôm đầu đau đớn, toàn thân bốc khói trắng, đó là dấu hiệu linh hồn sắp bị luyện hóa.

 

Trưởng thôn ép sát từng bước, túm tóc tôi, vung d.a.o cứa mạnh vào cổ.

Tôi nghiêng người, tránh được chỗ hiểm, nhưng lưỡi d.a.o rạch một đường dài trên mặt.

 

Đau buốt khiến tôi liều mạng đá thẳng vào hạ thể của trưởng thôn. Ông ta gào lên thảm thiết, cong người như tôm, lăn lộn trên đất.

 

Tôi lau m.á.u trên mặt, lao tới chỗ những xác chết, bắt đầu vẽ m.á.u lên trán từng người và niệm chú:

 

“Quỷ oan mới chết, chớ xuống suối vàng. Kẻ thù ở đây, lấy mạng hắn đi!”

 

Ngay lập tức, các t.h.i t.h.ể dưới đất lần lượt động đậy.

 

Có kẻ cụt tay, có kẻ vỡ sọ, nhưng vẫn lê xác thịt mục nát bò về hướng tôi chỉ. Trưởng thôn co rúm lại, vừa muốn bò dậy thì đối diện là gương mặt cha tôi nát một nửa.

 

“Lão Diên? Lão Diên, ông làm gì vậy?”

Trưởng thôn run lẩy bẩy, giọng vỡ vụn vì sợ. Nhưng cha tôi chẳng còn là kẻ nô tài ngoan ngoãn, giờ chỉ là cái xác không hồn.

Ông nhe răng cắn phăng một tai trưởng thôn. Trưởng thôn gào khóc, lùi điên cuồng:

“Đừng… đừng ăn tao! Tao là trưởng thôn! Chúng mày dám… á!!!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cha tôi thọc tay vào bụng ông ta, lôi nguyên đoạn ruột ra nhai ngấu nghiến.

Bầy xác kéo đến, vồ lấy trưởng thôn, cắn xé như sói đói. Trong tiếng hét rợn người, ông ta trơ mắt nhìn thân thể mình bị xé nát, nội tạng bị giằng xé qua lại.

 

Cao nhân nghe động thì đã muộn.

Hắn kinh hãi nhìn tôi:

“Cái gì? Không thể nào… con tiện nhân như ngươi sao lại…”

 

Một xác c.h.ế.t bị hấp dẫn bởi dương khí của hắn.

Kéo lê đống ruột, nó lao tới giật đứt hai cánh tay hắn. Tôi dừng niệm chú, toàn bộ xác c.h.ế.t lập tức rầm rầm ngã xuống đất.

 

 

Cao nhân lăn lộn rên rỉ.

Tôi đi tới, liên tiếp đá vào hạ thể hắn cho đến khi m.á.u thịt nhão nhoẹt. Kẻ vừa ngạo mạn giờ như con giun bị rắc muối, quằn quại thảm hại.

“Ngươi… ngươi không thể… g.i.ế.c người sẽ bị trời phạt…”

“Hãy nghe ta, chúng ta có thể kiếm rất nhiều tiền, tất cả sẽ cho ngươi, tất cả…”

 

Nực cười thay! Loại ác nhân tội ác tày trời, giờ còn dám nói đến thiên lý. Tôi nhìn hắn từ trên cao:

“Trời phạt? Giết kẻ như ngươi, chỉ tích thêm âm đức.”

 

Tôi gỡ từng lá bùa trên người hắn.

Chị tôi rơi lệ m.á.u bước lại, dùng móng tay bén nhọn róc từng mảng thịt của hắn. Tiếng thét dai dẳng mãi mới lịm tắt.

 

Tôi lặng lẽ nhìn cảnh đó.

Thuật sĩ và quỷ hồn, nghìn năm nay vốn đối nghịch. Nhưng rốt cuộc, ai mới thật là chính, ai mới là tà?

 

Tôi niệm mấy câu an hồn chú, chị dần hiện lại hình dạng khi còn sống. Nhưng vì g.i.ế.c người, thân thể chị trở nên trong suốt, dường như chạm vào liền sẽ  tan biến.

 

Tôi òa khóc, muốn ôm chị nhưng tay chỉ xuyên qua thân thể.

“Chị ơi, chị…”

 

Chị mỉm cười dịu dàng, vẫn là người chị hiền từ của tôi.

“Cảm ơn em, Tiểu Lôi. Kiếp sau, em hãy làm người thân của chị nhé.”

Tôi nói: “Chị, kiếp sau để em bảo vệ chị.”

Chị nói: “Tiểu Lôi, kiếp sau nhất định phải sớm nhận ra chị nhé.”

“Nhất định!” Tôi gật đầu trong nước mắt. Chị hóa thành vô số ánh sáng, tan biến.

Về sau, tôi phá vỡ phong thủy trận của ngôi làng, oan hồn trong thung lũng đều được siêu thoát.

 

Tôi đem tro cốt của trưởng thôn, cao nhân và cha mình chôn ở sau núi, trồng cả rừng đào trên đó. Để linh hồn dơ bẩn của bọn họ bị rễ đào xuyên thủng, vĩnh viễn không thể siêu sinh.

 

Cuối cùng, tôi rời khỏi ngọn núi, đến thành phố nơi chị từng sống.

Nhờ nỗ lực, tôi đỗ vào đại học trọng điểm. Bạn bè thường than thở cuộc sống buồn chán, nhưng tôi lại thấy hạnh phúc.

Bởi so với tuổi thơ phải liều mạng chỉ để sống, thì hiện tại chính là thiên đường.

 

Ra trường, tôi gặp một chàng trai. Chúng tôi kết hôn và nhanh chóng có con.

 

Khi con chào đời, tôi nhìn cô bé trong tay y tá mà bật khóc.

Trên cổ tay nó có vết bớt giống hệt của chị.

 

Chị ơi, em tìm thấy chị rồi!

 

Hết.