Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5.

 

Thầy cúng đặt một chiếc bàn trước xác chị làm pháp đàn. Trên bàn bày đủ loại bùa chú, nếp nương, cùng pháp khí.

Chẳng bao lâu, hắn bước đến bên tôi, đưa cho tôi một lá bùa đã gấp thành hình tam giác, xâu bằng sợi chỉ đen.

 

“Đeo bùa hộ mệnh này sát người, nhớ kỹ không được để rơi.”

“Nếu gặp chuyện tà môn gì, cứ gọi ta.”

“Đây là bùa hộ mệnh, giữ được cái mạng của ngươi, biết chưa?”

 

Nói xong, hắn không cho tôi kịp phản ứng đã treo thẳng lên cổ tôi.

Trong khoảnh khắc hắn quay người đi, tôi thoáng thấy khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười đắc ý.

Tôi nhặt lá bùa hộ mệnh ấy lên xem kỹ, trong lòng không tin hắn lại tốt bụng đến thế.

Quả nhiên, tháo ra thì thấy trên giấy vàng vẽ đầy bùa chú. Đó chính là bùa chiêu hồn.

Tác dụng của nó chẳng khác gì đèn dẫn hồn: ai đeo bùa này, oan hồn sẽ tìm đến đầu tiên.

 

Thật nham hiểm! Một khi oan hồn trở lại báo thù, kẻ đầu tiên nó tìm chính là tôi. Còn bọn họ, nhờ thế mà có thời gian chuẩn bị đối phó.

Tôi nhớ lại nụ cười nham hiểm của hắn lúc nãy, trong lòng cười lạnh.

 

“Đỡ tai ương? Hừ… cứ đợi đấy.”

 

Tôi lén đổi lá bùa, rồi tìm ít chu sa thầy cúng bỏ lại. Giả vờ úp mặt khóc trên t.h.i t.h.ể chị, thực ra tôi đã âm thầm sửa lại néy vẽ bùa chú trên thân chị.

 

Phù phong hồn… tôi biến thành phù hoá lệ quỷ.

Loại chú pháp này sẽ tăng cường sức mạnh cho oan hồn. Tối nay, chị nhất định có thể báo thù rửa hận!

 

Giờ Tý vừa điểm, oan hồn hiện ra. Trăng sáng bỗng bị mây đen che khuất, khí trời hạ thấp thêm mấy độ.

Thầy cúng hô lớn: “Gọi hồn—lên~”

Tôi cũng vừa gọi tên chị vừa òa khóc thảm thiết. Vài người thổi kèn trống cũng gắng sức thổi vang.

Sau khi đi một vòng xác nhận không sót gì, thầy ra lệnh cho cha tôi châm đèn dẫn hồn.

 

Nhưng lạ thay—bao nhiêu đèn, châm thế nào cũng không sáng. Diêm vừa bén lửa đã tắt ngúm.

Cha tôi cắm cúi châm mãi vẫn chẳng được, mồ hôi ròng ròng chảy xuống mặt.

 

“Thầy… hình như có gì không ổn.” Cha tôi run rẩy nói.

 

“Không thể nào! Theo lẽ thường, đúng giờ Tý hồn phách mới trở về, sao bây giờ đã quấy phá rồi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thầy cúng cũng nhận ra điều khác thường, vội chạy đến quan sát, vòng quanh xác chị mấy lượt mà chẳng phát hiện gì.

 

Hắn lôi ra một lọ thuốc nhỏ mắt, nhỏ vài giọt lên mắt mình.

Tôi biết đó là nước mắt trâu—dùng để mở thiên nhãn, thấy được âm hồn.

 

Nhưng từ lâu tôi đã tráo lọ ấy thành nước tiểu trâu. Quả nhiên, hắn cay mắt đỏ hoe, cứ lẩm bẩm “sao lạ vậy” mà chẳng thấy gì cả.

 

Đồ ngu! Tôi lạnh lùng cười thầm. Đêm nay là lúc trăng gãy, Phật Bồ Tát nhắm mắt.

Dù có dùng chú pháp mở thiên nhãn cũng vô ích.

 

Còn tôi đã bôi nước âm dương lên mắt—thứ giúp tạm thời nhìn thấu quỷ hồn.

 

Tôi liếc về phía sau lưng cha mình. Hóa ra một con quỷ nhi đang cưỡi trên vai ông, cứ thổi tắt que diêm.

Tôi nhận ra nó: chính là tiểu quỷ mà trưởng thôn từng nuôi dưỡng.

 

Bắt gặp tôi nhìn, nó còn lè lưỡi làm mặt quỷ. Kỳ lạ thay, nét mặt đáng sợ ấy lại có chút đáng yêu.

Tôi bật cười.

 

Cha tôi thấy tôi cười thì giận dữ, nhảy lên định tát tôi. Tôi vội lùi lại, nói: “Đừng đánh! Con chắc chắn là các cụ trong từ đường nghe chuyện các người muốn đổi tổ tiên, nên mới dọa mình thôi.”

“Chỉ cần mọi người quỳ xuống tạ tội là được, dù gì cũng là ông bà tổ tiên.”

 

Mọi người không còn cách nào, đều quay sang nhìn thầy cúng. Thấy thời gian trôi đi, hắn đành gật đầu:

“Cũng có lý. Quỳ xuống đi.”

 

Cha tôi dẫn đầu, dân làng đồng loạt quỳ lạy.

Con quỷ nhỏ khoái chí, nhảy lên bàn thờ, đập phá mâm cỗ và đồ cúng, cười khanh khách.

Mọi người c.h.ế.t lặng, kẻ nhát gan thậm chí sợ đến ướt cả quần.

 

Tôi nói: “Chắc các cụ vẫn chưa hài lòng, chỉ quỳ thôi chưa đủ. Phải tự tát để nhận lỗi mới được.”

Mọi người lại nhao nhao tát vào mặt mình. Quỷ nhi càng thêm hưng phấn.

 

Có người tinh mắt kêu lên: “Ơ kìa, trưởng thôn với thầy cúng chưa tự tát kìa, thế thì không linh đâu!”

 

Bất đắc dĩ, trưởng thôn và thầy cúng đành ngậm ngùi quỳ xuống, vừa lạy vừa tự tát mặt.

Tiếng “chát chát” vang dội khắp sân.

 

Quỷ nhỏ cười lăn lộn, nhưng rốt cuộc nó cũng chẳng hại ai, chỉ dọa nạt là chính.

Khi thấy ai nấy mặt mũi sưng vù, tôi khẽ phất tay ra hiệu.

Nó chơi chán rồi, bĩu môi một cái rồi bỏ đi.