Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự tĩnh lặng sau đó còn khó xử hơn cả cuộc ân ái. Diệp Trúc Khê nằm trên tấm ga trải giường xộc xệch, lắng nghe tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra. Lẽ ra cô nên đi tắm, nhưng cơ thể nặng như đổ chì.

Khi Cảnh Dĩ Chu quay lại, trên người anh tỏa ra mùi hương thoang thoảng của sữa tắm. Anh ngồi xuống cạnh giường, những ngón tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi của cô.

“Chúng ta cần nói chuyện.” Anh nói, giọng đã trở lại bình tĩnh.

Diệp Trúc Khê nhắm mắt lại. “Không có gì để nói cả. Hôn nhân chính trị là sự thật đã định, chúng ta đều là người trưởng thành, có thể tự mình xử lý tốt.”

“Chỉ vậy thôi sao?” Tay Cảnh Dĩ Chu khẽ ngừng lại, “Sáu tháng trước khi em đòi chia tay cũng nói câu này.”

“Vì đó là sự thật.” Diệp Trúc Khê ngồi dậy, kéo chiếc áo ngủ đặt cạnh giường quấn quanh người, “Hành động theo cảm tính chỉ khiến mọi chuyện phức tạp hơn.”

Cảnh Dĩ Chu nhìn cô rất lâu, đột nhiên bật cười, nhưng nụ cười đó không có chút hơi ấm nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Em có biết anh ghét ở em nhất điều gì không?” Anh đứng dậy, nhìn cô từ trên cao, “Đó là em mãi mãi giả vờ mình không có trái tim.”

Tay Diệp Trúc Khê buộc dây áo run nhẹ, nhưng khi cô ngẩng đầu lên, gương mặt đã đeo lại chiếc mặt nạ hoàn hảo đó.

“Ngủ ngon, Cảnh Dĩ Chu.” Cô bước về phía phòng tắm, “Nhớ đặt nhẫn lên tủ đầu giường.”

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cuối cùng cô cũng cho phép mình trượt ngồi xuống sàn. Nước nóng ào ào chảy, hơi nước nhanh chóng làm mờ mặt gương. Diệp Trúc Khê đưa tay lau đi một mảng nhỏ rõ ràng, nhìn vào mình trong gương – đôi mắt đỏ hoe, môi sưng tấy, những vết hôn rõ ràng trên cổ.

Thật trớ trêu, cô nghĩ. Cô có thể khiến đối thủ tan tác trên bàn đàm phán, nhưng lại không thể nói với người đàn ông này một câu “tôi sợ”.

Sợ rằng mình sẽ ngu ngốc đến mức yêu anh một lần nữa.

========================================