Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Trúc Khê đứng trên sân thượng biệt thự nhà họ Cảnh, điếu thuốc trên tay đã cháy được một nửa. Gió tháng ba vẫn mang theo hơi lạnh, thổi tan những vòng khói cô nhả ra. Tiếng ồn ào từ sảnh tiệc phía sau vọng đến lờ mờ, những lời nịnh nọt và thăm dò giả tạo như một lớp dầu dày đặc, khiến cô nghẹt thở.
“Trốn ở đây sao?” Giọng của Cảnh Dĩ Chu từ phía sau vọng đến, kèm theo tiếng giày da khẽ lạo xạo trên nền đá cẩm thạch.
Diệp Trúc Khê không quay đầu lại, chỉ dập điếu thuốc vào chiếc gạt tàn pha lê.
“Cha anh có vẻ sốt ruột hơn tôi nghĩ.” Cô nhìn về phía đài phun nước ở xa, cột nước vẽ nên những đường cong màu bạc trong màn đêm, “Tiệc đính hôn lại được sắp xếp trước một tuần so với cuộc bỏ phiếu của hội đồng quản trị, đúng là trùng hợp.”
Cảnh Dĩ Chu đứng bên cạnh cô, cổ tay áo anh sượt qua cánh tay cô, khiến cô khẽ rùng mình.
“Dự án thành phố y tế cần sự bảo lãnh tài chính từ nhà họ Diệp.” Anh đưa cho cô một ly champagne, thành ly lạnh lẽo đọng đầy những giọt nước, “Em biết luật chơi rồi mà.”
Diệp Trúc Khê nhận ly rượu, đầu ngón tay cố ý lướt qua mu bàn tay anh. Đây là trò nhỏ giữa họ – dùng hành động lả lơi nhất để che giấu cuộc đối thoại nghiêm túc nhất.
“Tôi tưởng bác sĩ thì ai cũng thích từng bước một?” Cô nhấp một ngụm champagne, bọt khí vỡ tan trên đầu lưỡi, “Thời gian ba tháng từ lúc đính hôn đến kết hôn, không sợ người khác dị nghị sao?”
Cảnh Dĩ Chu đột nhiên xoay người, kẹp cô giữa lan can sân thượng và anh. Hơi thở của anh pha lẫn mùi rượu whisky thoang thoảng, mạnh mẽ xâm chiếm không gian riêng tư của cô.
“Em quan tâm sao?” Anh cúi đầu, chóp mũi gần như chạm vào cô, “Những lời dị nghị đó.”
Ánh trăng phác họa đường nét sắc sảo trên gương mặt anh. Diệp Trúc Khê nhận ra mình vô thức đếm từng sợi lông mi của anh. Khoảng cách này quá nguy hiểm, cô có thể nhìn rõ bóng hình mình trong đồng tử anh, nhỏ bé và yếu ớt đến vậy.
“Không quan tâm.” Cô ngẩng cằm lên, cố gắng giữ giọng mình đủ lạnh lùng, “Nhưng tôi quan tâm đám cáo già trong hội đồng quản trị sẽ nghĩ thế nào. Quá nhanh, họ sẽ nghi ngờ.”
Những ngón tay Cảnh Dĩ Chu vuốt ve bên cổ cô, ngón cái đặt trên mạch đập.
“Vậy thì hãy cho họ một lý do không thể từ chối.” Giọng anh trầm ấm như tiếng đàn cello, “Ví dụ như... chúng ta nối lại tình xưa, không thể rời xa.”
Diệp Trúc Khê suýt bật cười thành tiếng. Thật trớ trêu, họ quả thực đã khó rời nhau trên giường, nhưng chữ “tình” đã bị họ xé nát và vứt bỏ trong cuộc cãi vã sáu tháng trước rồi.
“Bác sĩ Cảnh mà diễn thì—” Lời cô nói bị cánh cửa sân thượng đột ngột mở ra cắt ngang.
“Ồ, thì ra hai đứa ở đây.” Giọng cha Cảnh với vẻ ngạc nhiên cố ý, “Ông bà thông gia đang tìm con đấy, Trúc Khê.”
Diệp Trúc Khê nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Cảnh Dĩ Chu, trên môi nở một nụ cười hoàn hảo.
“Con đến ngay đây, bác.”
Cô chỉnh lại tà váy, khi lướt qua Cảnh Dĩ Chu thì khẽ nói: “Tối nay đừng đến phòng tôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cảnh Dĩ Chu nắm lấy cổ tay cô, lực vừa phải – không để lại dấu vết nhưng cũng khiến cô không thể thoát ra.
“Mười hai giờ.” Môi anh khẽ động, “Anh có thứ này muốn cho em xem.”
Phòng sách nhà họ Cảnh cách âm cực tốt, sau khi đóng cửa lại, tiếng ồn ào của buổi tiệc lập tức bị lọc thành một âm thanh nền mơ hồ. Cảnh Dĩ Chu nhìn cha mình lấy ra một điếu xì gà Cuba từ hộp xì gà, động tác tao nhã như đang thực hiện một nghi lễ nào đó.
“Nhà họ Diệp hợp tác hơn ta tưởng.” Ông Cảnh tựa lưng vào ghế sofa da thật, ánh mắt sắc bén như chim ưng, “Hôm nay con bé đã bác bỏ ba đề xuất của lão Chu trong hội đồng quản trị.”
Cảnh Dĩ Chu lắc nhẹ ly rượu, chất lỏng màu hổ phách luân chuyển dưới ánh đèn. “Cô ấy vốn dĩ rất thông minh.” Giọng anh bình thản, không nghe ra cảm xúc.
“Con biết vì sao cha lại chọn con bé không?” Ông Diệp đột ngột hỏi, hơi nghiêng người về phía trước, “Không chỉ vì tài nguyên của nhà họ Diệp đâu.”
Cảnh Dĩ Chu ngẩng đầu, chờ đợi cha nói tiếp.
“Vì tận trong cốt tủy con bé là một kẻ săn mồi.” Khóe miệng ông Cảnh nhếch lên một nụ cười, “Bông hồng được nuôi trong nhà kính, gai trên thân còn độc hơn cả loài mọc dại.”
Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi, những giọt mưa gõ lên cửa kính lớn như một mật mã nào đó. Cảnh Dĩ Chu nhớ lại dáng vẻ Diệp Trúc Khê nằm dưới thân anh tối qua – ánh mắt cô lạnh lùng nhưng cơ thể lại nóng bỏng. Sự đối lập đó khiến anh vừa mê hoặc vừa tức giận.
“Đừng vui đùa quá trớn.” Giọng ông Cảnh kéo anh về thực tại, “Để tình cảm lấn át lý trí là sự xa xỉ lớn nhất đối với những người như chúng ta.”
Cảnh Dĩ Chu uống cạn ly rượu, đá chạm vào răng.
“Con biết mình đang làm gì.” Anh đứng dậy, chỉnh lại áo vest, “Ngày mai cô ấy sẽ chuyển đến chỗ con.”
Ông Cảnh nở một nụ cười hài lòng.
“Rất tốt. Nhớ kỹ, dự án thành phố y tế chỉ là khởi đầu.” Ông lấy ra một tập tài liệu từ ngăn kéo, “Bằng sáng chế AI y tế của nhà họ Diệp ở Singapore, đó mới là mục tiêu thực sự.”
Cảnh Dĩ Chu nhận lấy tập tài liệu, không mở ra. Anh biết cha mình đang ám chỉ điều gì – hôn nhân có thể là một chiếc chìa khóa vạn năng, có thể mở ra nhiều cánh cửa đóng kín. Nhưng khi anh nhớ lại ánh mắt bình tĩnh của Diệp Trúc Khê khi nói về thỏa thuận tiền hôn nhân, một cảm xúc sắc nhọn liền lan tràn trong lồng ngực.
“Con sẽ xử lý.” Anh lặp lại một cách máy móc, rồi quay người bước về phía cửa.
Mưa đổ nặng hạt hơn. Cảnh Dĩ Chu đứng trước cửa sổ hành lang, lấy điện thoại ra. Trên màn hình là tin nhắn Diệp Trúc Khê gửi hôm qua, ngắn gọn và mang tính công thức, về việc sắp xếp thời gian chuyển nhà. Anh nhìn chằm chằm vào khung đối thoại đó rất lâu, cuối cùng không trả lời gì cả.
Giữa họ chưa bao giờ thiếu đi sự cuồng nhiệt, sự ăn ý, thậm chí là một kiểu tin tưởng méo mó nào đó. Nhưng những cảm xúc không thể gọi tên, cứ lớn dần trong đêm mưa, lại bị họ ngầm định coi là “sự yếu đuối không nên có”.
Cảnh Dĩ Chu cất điện thoại vào túi, đi về phía thang máy. Từ ngày mai, họ sẽ sống chung dưới một mái nhà, giả vờ đây là một cuộc hôn nhân xuất phát từ tình yêu. Và điều duy nhất chân thật, có lẽ chỉ là những đêm quấn quýt, khi hai cơ thể quên đi mọi tính toán, thuần túy khao khát lẫn nhau.
========================================