Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Trúc Khê đứng trong thang máy căn hộ của Cảnh Dĩ Chu, đầu ngón tay vô thức vuốt ve tay cầm vali. Tấm gương thang máy phản chiếu trang phục chỉn chu của cô – bộ vest màu xám chì, hoa tai ngọc trai, son môi màu cánh hồng khô vừa vặn. Bộ trang phục này giống như một lớp áo giáp, ngay cả nước hoa cũng chọn mùi gỗ tuyết tùng lạnh lẽo.
“Căng thẳng à?” Cảnh Dĩ Chu tựa nghiêng vào tường thang máy, áo blouse trắng tùy tiện vắt trên khuỷu tay, ống tay áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn rỏi. Hôm nay anh vừa kết thúc một ca phẫu thuật kéo dài tám tiếng, trên người vẫn còn thoang thoảng mùi thuốc khử trùng.
“Tôi đang nghĩ về chuyện của Ủy ban Dược phẩm.” Diệp Trúc Khê chỉnh lại vị trí sợi dây chuyền, bên dưới sợi dây bạc ẩn hiện một vết hôn mờ nhạt, là dấu vết Cảnh Dĩ Chu để lại đêm qua.
Thang máy “ding” một tiếng dừng ở tầng cao nhất. Cảnh Dĩ Chu không vội bước ra, mà lại đưa tay ấn giữ nút mở cửa.
“Nói rõ trước đã,” giọng anh trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi sau ca phẫu thuật, “đây không phải khách sạn, không có dịch vụ phòng. Máy giặt, máy sấy tự dùng, đồ ăn trong tủ lạnh tự bổ sung.”
Diệp Trúc Khê nhướng mày: “Nghe thật giống nội quy ký túc xá đại học.”
“Còn một điều nữa,” Cảnh Dĩ Chu đột nhiên ép sát, dồn cô vào góc thang máy, đầu gối chặn giữa hai chân cô, “không được mặc cái váy ngủ lụa tơ tằm đó ở khu vực công cộng.” Hơi thở anh phả vào sau tai cô, khiến toàn thân cô khẽ run rẩy, “trừ khi em muốn anh làm em ngay tại chỗ.”
Chiếc vali đổ rầm xuống đất. Diệp Trúc Khê ngẩng đầu đón lấy ánh mắt anh, ngón tay móc vào cà vạt anh kéo xuống: “Bác sĩ Cảnh dễ mất kiểm soát vậy sao?”
Đầu gối cô như có như không cọ vào anh, cảm nhận được nơi đó đã có phản ứng.
Cửa thang máy phát ra tiếng cảnh báo vì dừng quá lâu. Cảnh Dĩ Chu rủa thầm một tiếng, nhặt vali của cô lên rồi sải bước về phía cửa căn hộ. Khoảnh khắc khóa vân tay mở ra, Diệp Trúc Khê ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, hòa lẫn hương hoa ly tươi mới. Ở lối vào đặt một bó hoa ly trắng vừa cắm, cánh hoa còn đọng những giọt nước.
“Anh chuẩn bị à?” Cô cởi giày cao gót, chân trần bước trên sàn nhà ấm áp. Nhiệt độ sưởi sàn trong căn hộ vừa phải, rõ ràng đã được điều chỉnh kỹ lưỡng.
Cảnh Dĩ Chu đẩy hành lý của cô về phía phòng ngủ chính: “Bác giúp việc làm việc thừa thãi.”
Anh cởi áo vest treo lên giá treo quần áo, động tác hơi cứng nhắc. Diệp Trúc Khê nhận thấy động tác xoa bóp vai phải của anh – là sự mỏi cơ sau ca phẫu thuật dài.
“Anh nên chườm nóng.” Cô đặt cặp tài liệu xuống, tự nhiên đi đến phía sau anh. Chưa đợi Cảnh Dĩ Chu phản ứng, ngón tay cô đã đặt lên cơ thang đang căng cứng của anh. Đây là một trong số ít kiến thức y học mà cô nhớ rõ, bệnh cũ của cha cô do ngồi làm việc lâu năm.
Cơ thể Cảnh Dĩ Chu căng cứng tức thì, sau đó từ từ thả lỏng dưới sự xoa bóp thuần thục của cô. “Học từ khi nào?” Giọng anh bị nghẹn lại trong chiếc cà vạt đang cởi dở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Quan sát đủ nhiều thì sẽ biết thôi.” Ngón cái của Diệp Trúc Khê tìm thấy chỗ cơ đặc biệt cứng, ấn vào với lực chính xác. Ngực cô gần như áp vào lưng anh, có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh đang tăng lên dưới lớp vải. “Cũng giống như anh quan sát phản ứng của tôi lúc đạt cực khoái, phải không?”
Cảnh Dĩ Chu đột nhiên quay người, nắm lấy cổ tay cô. Đồng tử anh dưới ánh đèn ấm áp ở lối vào hiện lên vân hổ phách, giống ánh mắt của một loài mèo rừng săn mồi trước khi ra tay.
“Diệp Trúc Khê,” cách anh gọi tên cô luôn như thể cuộn tròn trên đầu lưỡi rồi mới bật ra, “đừng nghĩ chuyển vào đây là nắm được thế chủ động.”
Diệp Trúc Khê mỉm cười rút tay về, đầu ngón tay cuối cùng lướt qua lòng bàn tay anh: “Tôi đi sắp xếp hành lý đây.”
Cô kéo vali về phía phòng ngủ chính, eo uốn lượn hơn bình thường một chút, “À phải rồi, bữa tối tôi muốn bít tết thăn chín tái, dùng kèm rượu Bordeaux niên vụ 2015.”
Phòng ngủ chính đơn giản hơn cô tưởng. Chiếc giường kingsize trải ga màu xanh đậm, không có bất kỳ chiếc gối trang trí nào. Trên tủ đầu giường đặt một tạp chí y học và một chiếc kính gọng bạc, tủ quần áo chừa ra một nửa chỗ trống. Cả không gian tỏa ra hơi thở của Cảnh Dĩ Chu – điềm đạm, chính xác, không thể xâm phạm.
Diệp Trúc Khê mở vali, treo từng bộ quần áo vào tủ. Chiếc áo sơ mi lụa của cô treo cạnh bên chiếc áo blouse trắng của anh, tạo nên một cảm giác thân mật kỳ lạ. Ngăn kéo bí mật dưới cùng cất một túi tài liệu màu giấy kraft, cô do dự một lát rồi vẫn nhét nó vào sâu trong ngăn tủ đầu giường.
Tiếng nước vọng ra từ phòng tắm. Diệp Trúc Khê cởi bộ vest, thay đồ mặc nhà – không phải chiếc váy ngủ lụa tơ tằm mà Cảnh Dĩ Chu đã cảnh cáo, mà là một bộ đồ bộ quần short cotton kín đáo. Cô mở laptop, bắt đầu xử lý các email tồn đọng. Báo cáo mới nhất của Dược phẩm Lâm thị cho thấy họ đang bán tháo trái phiếu châu u, điều này rất bất thường.
Tiếng nước ngừng. Cảnh Dĩ Chu vừa lau tóc vừa bước ra, quanh hông chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Nước nhỏ giọt dọc theo cơ bụng anh trượt vào mép khăn, nơi đã thấp thoáng đường nét cương cứng. Anh đi đến trước mặt cô, giật lấy laptop của cô rồi gập lại.
“Quy tắc thứ hai của anh,” anh cúi xuống, những giọt nước từ mái tóc ướt nhỏ lên xương quai xanh của cô, “không được làm việc trong phòng ngủ.”
Diệp Trúc Khê tựa người vào lưng ghế, ánh mắt thản nhiên quét qua thân trên trần trụi của anh: “Tôi tưởng quy tắc đầu tiên mới là trọng tâm,” Cô cố tình dùng mũi chân cọ vào bắp chân anh, “về chiếc váy ngủ lụa đó.”
Cảnh Dĩ Chu nắm lấy mắt cá chân cô rồi đột ngột kéo mạnh. Chiếc ghế xoay trượt về phía anh trong khoảnh khắc, Diệp Trúc Khê khẽ kêu lên, giây sau đã bị anh vác lên vai. Thế giới quay cuồng, cô ngửi thấy mùi sữa tắm còn vương trên cổ anh, hòa lẫn với hormone nam tính đặc trưng.
“Cảnh Dĩ Chu!” Cô đ.ấ.m vào lưng anh, nhưng bị anh vỗ mạnh vào mông. Cơn đau rát khiến cô run b.ắ.n người.
“Im lặng.” Anh sải bước về phía phòng tắm, một tay mở vòi nước nóng vừa được xả đầy, “em có mùi như phòng họp và nước hoa hàng không, anh không thích.”
========================================