Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tan học buổi tối, cổng trường người qua kẻ lại.

Người đi ngang ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, tò mò.

 

Tôi ong ong cả đầu, ngồi thụp xuống ôm đầu, không muốn ai nhìn thấy gương mặt mình.

 

Từ nhỏ đã như vậy.

 

Tôi thi được hạng nhất, bà chỉ biết mỉa mai cay đ/ộc. Tôi thi kém, bà mắng tôi vô dụng, là rác rưởi, không xứng đáng được bà nuôi.

 

Nghẹt thở và tuyệt vọng.

 

Tôi đã từng muốn… ch/ết cho xong!

 

Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lùng vang lên:

“Cô ấy đứng thứ hai mà là rác rưởi, vậy bà kiếm được bao nhiêu tiền một tháng?"

 

“Bà tốt nghiệp Thanh Hoa hay Bắc Đại à?"

 

“Bà dám mắng sếp hay khách hàng như vậy không?”

 

Mẹ tôi bị chặn họng, không nói được gì.

 

Trước mặt người lạ bà luôn rụt rè, chỉ có trước mặt tôi mới gào thét như vậy.

 

Bà kéo tôi về nhà, lúc lên xe buýt tôi quay đầu lại, thấy cậu thiếu niên kia đứng dưới cột đèn đường, sáng như ngọn đèn duy nhất trong đêm tối.

 

Sau đó tôi mới biết, cậu ấy là học bá lớp 12 – Cố Sâm.

 

Tôi theo đuổi anh vào cùng trường đại học, tham gia cùng câu lạc bộ, xem mọi trận bóng rổ của anh, cùng che ô những ngày mưa, ngồi chung bàn ăn trưa…

 

Tôi lấy hết can đảm mặc chiếc váy đẹp nhất để tỏ tình, nhưng lại nhìn thấy anh nắm tay Chu Tiểu Băng.

 

Về sau, tôi thi đậu vào lớp cao học do mẹ anh giảng dạy, chỉ để không c/ắt đ/ứt liên lạc với anh.

 

Năm tôi tốt nghiệp cao học, Chu Tiểu Băng bị chẩn đoán không thể sinh con, anh bất chấp gia đình phản đối để cưới cô ấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chu Tiểu Băng kiên quyết chia tay, ra nước ngoài.

 

Anh cũng muốn theo cô ấy.

 

Thầy hướng dẫn tức đến mức vào ICU, nói cưới ai cũng được, chỉ riêng Chu Tiểu Băng thì không!

 

Hôm đó, hoàng hôn đỏ như m/áu. Anh hút thuốc dưới lầu, từng điếu một, đối diện cha mình gào lên đ/iên cuồng:

 

“Giờ con đi đâu tìm ai cưới để cô ấy yên tâm ra đi? Hay là con ch/ết cùng cô ấy?”

 

Tôi như ma xui q/uỷ khiến, bước tới gọi:

“Anh Cố…”

 

Trong ánh mắt u ám của anh bỗng bùng lên một tia sáng.

 

Giọng khàn đặc:

“Liêu Quân Quân, hay là em ký với anh một cuộc hôn nhân theo thỏa thuận nhé?”

 

Ký tên ở Cục Dân chính, anh dừng bút hỏi tôi:

“Em chắc chứ?”

 

Tôi phải cố gắng lắm mới không bật cười thành tiếng:

“Em chắc chắn!”

 

Ban đầu, chỉ cần được nhìn anh từ xa tôi đã thấy mãn nguyện.

 

Sau đó, tôi mong anh thỉnh thoảng nhìn lại tôi.

 

Rồi khi buồn tôi hy vọng có thể được anh ôm lấy, an ủi.

 

Đến hiện tại, tôi chỉ mong… anh có thể yêu tôi.

 

Tôi như con kiến không biết mệt, đào bới từng ngày bức tường trong lòng anh, hy vọng có thể từng chút một chiế/m lấy anh.

 

Nhưng hôn nhân đến từ lời nói dối, cuối cùng vẫn phải trả lại.