Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

 

Hôm sau, tôi đến bệnh viện kiểm tra.

 

Thật sự đã m/ang t/hai.

 

Tính ra ngày thì là hôm Cố Sâm say rượu tháng trước, lần duy nhất trong ba năm kết hôn chúng tôi gần gũi, lại trúng ngay.

 

“Hiện tại th//ai nhi phát triển tốt, chúng tôi sẽ lập hồ sơ cho chị, nhớ đi khám đúng hẹn.”

 

“Đứa bé này tôi không…”

 

Bác sĩ đưa ảnh siêu âm cho tôi.

 

Chỉ là một chấm nhỏ.

 

Ba chữ “tôi không cần” nghẹn lại trong cổ, không thể thốt ra.

 

Bước ra khỏi phòng khám, tôi tình cờ gặp Cố Sâm và Chu Tiểu Băng.

 

Nắng thu rực rỡ, xuyên qua ô cửa sổ hành lang rọi lên người anh.

 

Cố Sâm lúc nào cũng lạnh lùng, giờ đây lại nhìn Chu Tiểu Băng bằng ánh mắt dịu dàng, như nhìn thấy bảo vật vừa mới tìm lại.

 

Chính Chu Tiểu Băng phát hiện ra tôi, cô ấy nhẹ nhàng chào:

“Liêu Quân Quân…”

 

Cố Sâm quay đầu lại, thấy sổ khám bệnh trên tay tôi, rồi nhìn biển tên phòng phía sau, khẽ nhíu mày:

“Em đến bệnh viện làm gì?”

 

Chu Tiểu Băng liếc anh một cái, trách yêu:

“Con gái hay bị viêm nhiễm chút ít, anh hỏi làm gì nhiều vậy?”

 

Cố Sâm hắng giọng:

“Xin lỗi, anh chỉ tiện miệng hỏi thôi.”

 

Tôi si/ết c/hặt sổ khám bệnh:

“Không sao.”

 

Nhưng không cách nào bình thản giải thích rằng… tôi không phải viê/m n/hiễm, mà là đang m/ang t/hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Chu Tiểu Băng đẩy Cố Sâm:

“Anh đi kiểm tra trước đi, em muốn nói chuyện với Quân Quân một chút.”

 

Tôi lập tức lo lắng:

“Anh không khỏe ở đâu sao? Dạ dày lại đau à? Có phải không uống th/uốc đúng giờ không?”

 

Năm đầu mới cưới, Cố Sâm vì đau khổ vì Chu Tiểu Băng ra đi mà làm việc đ/iên cuồng, ăn uống thất thường, bị xuất huyết dạ dày nặng. Từ đó mắc bệnh dạ dày.

 

Chưa kịp để Cố Sâm trả lời, Chu Tiểu Băng đã lên tiếng:

“Không có, tôi và A Sâm chỉ đi kiểm tra tiền hôn nhân thôi.”

 

Tiền hôn nhân sao…

 

Yết hầu Cố Sâm khẽ động đậy, dường như muốn giải thích điều gì, cuối cùng chỉ nói:

“Vậy anh đi trước.”

 

Anh vừa đi, nụ cười trên mặt Chu Tiểu Băng liền biến mất:

“Liêu Quân Quân, đồ ă/n c/ắp nên trả lại rồi.”

 

Tôi bình thản nhìn cô ấy:

“Là cô từ bỏ anh ấy trước.”

 

Chu Tiểu Băng nhếch môi cười khẩy:

“Nhưng anh ấy không quên được tôi."

 

“Cô thấy không, tôi chỉ cần về là dễ dàng thắng lại anh ấy."

 

“Một căn biệt thự, một triệu tệ – ba năm qua cô cũng không thiệt gì. Biết điều thì đừng dây dưa nữa, kẻo mất cả chì lẫn chài.”

4.

 

Ngoài trời, mây cao vời vợi.

Ánh nắng chiếu vào mặt tôi lành lạnh, tôi bình thản cất lời: "Nếu anh ấy biết cô từng m/ang th/ai con của người đàn ông khác, liệu anh ấy còn yêu cô không?"

 

Đồng tử Chu Tiểu Băng co lại: "Sao cô lại..."

 

"Chúng ta đều là kẻ lừ/a đ/ảo, tôi l/ừa anh ấy rằng tôi không yêu anh ấy, còn cô lừ/a anh ấy rằng cô chỉ yêu mỗi anh ấy. Chẳng ai cao quý hơn ai cả," tôi nhìn chằm chằm Chu Tiểu Băng. 

 

"Đừng chọc giận tôi nữa, cẩn thận kẻo cả hai cùng mất tất cả!"”

 

Tối đến, Cố Sâm về nhà, món ăn tôi chuẩn bị đã bày sẵn.