Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

6.

 

Đầu óc tôi "ong" lên một tiếng.

Không thể nào.

 

Nếu anh ấy bị vô sinh, vậy đứa bé trong bụng tôi là từ đâu ra?

Dòng xe bị tắc nghẽn suốt một lúc lâu cuối cùng cũng di chuyển.

 

Cố Sâm nhìn thẳng về phía trước, hỏi một cách hờ hững: "Còn em, em yêu người đó từ khi nào?"

 

"Tôi thích anh ấy từ hồi cấp ba." Tôi đáp với giọng khàn đặc: "Nhưng chỉ gần đây, mới có cơ hội... thừa cơ mà tiến vào."

 

Anh đột ngột phanh gấp, quay đầu lại nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp: "Đừng yêu quá h/èn m/ọn, đàn ông sẽ không trân trọng."

Tôi "ha" một tiếng rồi cười: "Anh nói rất đúng!"

 

Phía sau, tiếng còi xe vang lên cùng với tiếng mắng chửi.

Chiếc xe tăng tốc, giọng anh trở lại bình thường: "Hẹn người đó một buổi, tôi mời anh ấy ăn cơm."

 

Tôi cười nhạo: "Với thân phận là chồng cũ sao?"

"Với thân phận là sư huynh." Giọng nói lạnh lùng của anh vang vọng trong xe: "Tôi nên ly hôn với em sớm hơn, xin lỗi, đã làm lỡ dở em bao nhiêu năm."

 

Buổi tối, tôi gọi điện cho cô bạn thân Phiên Phiên.

"Nói vớ vẩn gì thế, nếu anh ta vô sinh, thì đứa bé này là do cậu tự sinh ra à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi nghịch những sợi tua rua trên rèm cửa: "Hôm đó, anh ấy và Chu Tiểu Băng cùng đến bệnh viện làm kiểm tra..."

 

"Ý cậu là, Chu Tiểu Băng đã giở trò?" Phiên Phiên chợt hiểu ra: "Chắc chắn là vậy rồi, cậu mau nói cho Cố Sâm biết chuyện này, cả chuyện cô ta từng có th/ai nữa."

 

Thật ra, chuyện cô ta từng có th/ai, tôi chỉ nghe một người chị khóa trên kể lại là từng gặp cô ta và một người đàn ông trung niên ở nước ngoài đến tư vấn về chuyện si/nh c/on.

Hôm đó tôi chỉ muốn gài cô ta một chút, không ngờ cô ta lại chột dạ mắc bẫy.

 

"Mình không có bằng chứng x/ác thực, với lại cậu có nghĩ rằng vấn đề giữa mình và Cố Sâm là do Chu Tiểu Băng không?"

Không phải do cô ấy.

 

editor: bemeobosua

 

Ngay cả khi không có cô ấy, Cố Sâm cũng sẽ không yêu tôi.

Cố Sâm rất sốt sắng muốn gặp cha đứa bé, liên tục hối thúc tôi ba lần.

Tôi không tìm được người thích hợp, nên cứ lần lữa mãi.

 

Thế nhưng, Chu Tiểu Băng lại đến tìm tôi.

"Anh ấy sẽ không tin đứa bé là của anh ấy đâu, cô nên bỏ nó đi sớm.”

 

"Cô muốn nó cũng giống như cô, vừa sinh ra đã không có cha, bị mọi người khinh thường sao?"

Đồng tử của tôi co lại.

 

Đây là một bí mật tôi đã chôn giấu rất sâu, một v/ết thư/ơng không muốn ai thấy, sao cô ta lại biết được?