Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5.

 

Phòng khách im lặng như tờ, chỉ có ánh mắt tôi và anh giao nhau giữa không trung.

Vạn cảm xúc dâng trào, cùng lúc tụ lại nơi khóe mắt.

 

Tôi siết chặt mép bàn, không để mình rơi lệ trước mặt những người thân thích với vẻ mặt khác lạ.

 

Cuối cùng anh cũng lên tiếng giải thích: "Vì con không thể có con, nên con và Quân Quân đã ký thỏa thuận ly hôn từ nửa năm trước rồi."

 

Anh nhìn tôi một cái thật lâu, rồi chậm rãi nói: "Cô ấy tự do, đứa bé cũng là một sự việc đường đường chính chính."

Bố mẹ chồng không tin.

 

Mãi cho đến khi Cố Sâm đưa ra giấy khám sức khỏe.

Một bữa cơm vui vẻ, cuối cùng kết thúc trong ảm đạm.

Trên đường về, chúng tôi không nói với nhau lời nào.

 

Xe kẹt cứng trên cầu vượt, tốc độ chậm như sên bò.

Mãi mới đến đèn xanh, nhưng chiếc xe phía trước vẫn không nhúc nhích, Cố Sâm bực bội bấm còi inh ỏi, tiếng còi chói tai cứa vào màng nhĩ tôi.

 

Tôi nhìn dòng xe cộ kéo dài không dứt, không kìm được mỉa mai:

 "Cố tiên sinh thật là vĩ đại, để giảm bớt rào cản khi kết hôn với cô ấy, anh lại tự nguyền rủa mình tuyệt tự tuyệt tôn."

 

Anh vô sinh, Chu Tiểu Băng không thể m/ang t/hai, quả là một cặp trời sinh.

Cố Sâm nắm chặt vô lăng, không đáp lời.

 

Tôi nghiêng đầu nhìn anh: "Ít nhất anh cũng nên báo trước cho tôi một tiếng, dù gì tôi cũng là người vợ trên danh nghĩa của anh."

 

Chiếc xe phía trước cuối cùng cũng di chuyển, anh nhấn ga, suýt chút nữa đ.â.m vào đuôi xe người ta.

"Em cũng không nói cho người chồng trên danh nghĩa này của em biết là em đã m/ang th/ai."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ánh mắt anh lạnh lùng dò xét: "Em cũng không nói cho người chồng trên danh nghĩa này của em biết, đứa bé trong bụng là của ai."

"Là của anh."

"Hơ..."

 

Anh cười: "Liêu Quân Quân, đừng đùa nữa, anh còn chưa chạm vào em!"

Đúng vậy.

 

Lần đó anh say xỉn, trở về nhà khi ánh trăng đã tràn ngập phòng khách.

Tôi làm canh giải rượu cho anh, anh uống hết rồi ôm lấy tôi, hơi men phảng phất khắp người tôi.

 

Giọng anh cũng trở nên dịu dàng: "Quân Quân, anh nghĩ thông rồi, chúng ta cứ như vậy bên nhau đến bạc đầu cũng không có gì không tốt."

Anh nói, đến bạc đầu.

 

Đây chẳng phải là lời hứa chỉ có giữa những người yêu nhau sao?

Tôi đã tin.

Tôi hôn anh, anh cũng đáp lại.

 

Ánh trăng trong phòng đã chứng kiến sự quấn quýt của chúng tôi, cũng đã nghe thấy tiếng anh khẽ gọi "Tiểu Băng" khi cao trào.

Sau này tôi mới biết, đêm đó anh hiếm khi say như vậy, là vì nghe tin Chu Tiểu Băng đã có tình yêu mới ở nước ngoài.

 

editor: bemeobosua

 

Sau chuyện đó, anh không hề nhắc lại.

Tôi nghĩ anh cần thời gian để chấp nhận.

 

Hóa ra anh đã quên đi sự quấn quýt giữa chúng tôi, quên luôn việc từng xem tôi là người thay thế Chu Tiểu Băng.

 

Trái tim bị ngh/iền n/át thành từng mảnh thủy tinh, vừa đau vừa xót, tôi nôn nóng muốn nói cho anh biết, đêm đó không phải là một giấc mơ.

 

Nhưng anh lại nói trước tôi một bước: "Quân Quân, anh thực sự bị vô sinh, tờ giấy xét nghiệm đó không phải là giả."