Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay cả một người ngoài cũng biết là không dễ gì, chúng tôi mới có thể cùng đi đến ngày hôm nay, thế thì tại sao Thẩm Từ lại dễ dàng hủy hoại nó đến vậy?

 

Tôi trả lời: “Xin lỗi, quên không chặn cả anh. Vậy thì tôi xin phép chặn đây. Cảm ơn.”

 

Tôi ở lì trong nhà ba bốn ngày. Trong những ngày ấy, tôi ăn khoai tây chiên lát, gặm cổ vịt tẩm gia vị, uống trà sữa. Niềm vui mà đồ ăn vặt mang lại thật ngắn ngủi. Thỉnh thoảng, trái tim lại nhói lên từng cơn đau buốt. Tôi nghĩ rằng việc đoạn tuyệt với chính mình của bảy năm qua vẫn khiến người ta cảm thấy khá đau đớn nhưng, tôi không nên buồn vì những thứ mình chưa từng có được. Mất đi một người mà mình yêu nhầm, tôi nên vui mới phải.

Linlin

 

Cuối cùng thì vào ngày thứ năm, tôi cũng lấy lại tinh thần, cập nhật hồ sơ cá nhân, sau đó tìm gặp đồng nghiệp cũ và nhờ cô ấy giới thiệu nội bộ.

 

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vào làm ở một tòa soạn tạp chí, tương lai sáng sủa. Nhưng Thẩm Từ lại liên tục gặp thất bại trong việc khởi nghiệp.

 

Năm đầu tiên sau khi tốt nghiệp, anh ta hợp tác với bạn bè trong việc bán áo phông vẽ tay do chính anh ta thiết kế, lỗ mất hai trăm nghìn. Vốn dĩ anh ta định bỏ cuộc rồi, nhưng thấy anh ta khóc đến tủi thân, tôi đã từ bỏ công việc của mình, toàn tâm toàn ý giúp anh ta quảng bá.

 

Tôi bắt đầu từ tài liệu khảo sát thị trường, xu hướng thịnh hành và định vị thương hiệu, lập ra một bản kế hoạch, xác định phương án phát triển sản phẩm cụ thể. Chính kế hoạch này đã cứu vớt công ty của Thẩm Từ.

 

Từ đó, mỗi khi có người khen thiết kế của anh ta tốt, anh ta đều nói: “Không hoàn toàn là công lao của tôi. Quả thật sản phẩm của chúng ta bán chạy là vì tác phẩm của tôi tốt, có thể thông qua được sự kiểm nghiệm của thị trường. Nhưng bạn gái tôi mới là người tài giỏi nhất. Cô ấy có thể phát hiện ra cơ hội kinh doanh, đưa sản phẩm ra thị trường, người như thế mới thực sự hiếm có.”

 

Khi đó, Thẩm Từ nhắc đến sự cống hiến của tôi suốt ngày, bạn bè đều trêu chọc rằng anh ta sợ vợ. Có ai ngờ rằng chúng tôi lại có ngày chia ly, mỗi người một nơi.

 

Vì vậy, đồng nghiệp cũ của tôi cũng hỏi tôi với vẻ ngạc nhiên: “Không phải là cậu đang hợp tác mở công ty với bạn trai sao?”

 

Tôi thẳng thắn: “Chia tay rồi. Hiện tại, tôi muốn theo đuổi con đường mà mình yêu thích."

 

Rất nhanh sau đó, lời mời phỏng vấn bay đến tới tấp. Tôi trở lại công ty mà mình từng làm việc như ý nguyện.

 

Trợ lý cũ đã trở thành người đồng cấp với tôi. Cô ấy nói: "Mong cô có thể thích nghi với cường độ công việc hiện tại."

 

Không có gì là không thể thích nghi.

 

Tôi thực sự cần bận rộn một chút, có như vậy thì tôi mới không tự thương hại bản thân khi vô tình nghĩ đến Thẩm Từ. Mặc dù thất bại trong chuyện ái tình nhưng sự nghiệp của tôi thì có thể ngày càng phát triển tốt hơn.

 

Thế nhưng, vào tối hôm tôi mời các đồng nghiệp cùng tổ đi ăn tiệc mừng công thì đã nhìn thấy một người ở dưới lầu công ty.

 

Thẩm Từ hỏi tôi với vẻ gần như là cầu xin: "Phỉ Nhiên, em có thể cho anh thêm một cơ hội để theo đuổi em được không?"

 

Đã hơn bốn mươi ngày kể từ khi chúng tôi chia tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Không phải là Thẩm Từ chưa từng lảng vảng trước cửa nhà tôi, nhưng tôi đã đặc biệt dặn dò bảo vệ rằng không cho phép anh ta vào.

 

Bạn bè cũng lần lượt nhận được những lời than vãn đầy nước mắt của anh ta. Tôi giữ thể diện cho anh ta, cũng giữ thể diện cho mình, không công khai nguyên nhân thực sự của việc chia tay. Vì vậy, vẫn có vài người đứng ra nói giúp cho anh ta. Với những lời khuyên răn khéo léo đó, tôi chỉ cười cho qua.

 

Nhưng có một cô gái nói một câu rất đáng để tôi suy nghĩ.

 

"Tôi vẫn còn đang đợi uống rượu mừng của hai người đây, tiền mừng cũng đã chuẩn bị xong cả rồi. Phỉ Nhiên, Thẩm Từ cũng đâu có phạm lỗi gì quá nghiêm trọng đâu nhỉ? Cô phải thông cảm chứ, ai mà chẳng có lúc mắc lỗi? Cô chưa từng mắc lỗi sao?"

 

Lúc đó, tôi đang suy nghĩ một phương án, dòng suy nghĩ về ý tưởng bị cô ấy cắt ngang khiến tôi rất khó chịu. Tôi nén giận, hỏi cô ấy: “Dạo này, cô và bạn trai vẫn ổn chứ?"

 

Cô ấy nói: "Vẫn tốt, vừa mới đăng ký kết hôn xong, chúng tôi dự định sang năm sẽ tổ chức đám cưới."

 

Tôi thở dài: "Thế nhưng mấy hôm trước, tôi thấy bạn trai cô ăn cơm cùng với bạn gái cũ của anh ta. Cô có biết chuyện này không?"

 

Cô gái kia gần như lập tức gầm lên: "Không thể nào! Anh ấy rất yêu tôi mà. Cô thấy ở đâu?"

 

Tôi nói: "Ừm, tôi sẽ gửi ảnh cho cô."

 

Giọng cô ấy đã mang theo tiếng khóc: "Được, được, được. Để xem khi tôi ném ảnh vào mặt anh ta rồi băm vằm anh ta ra từng mảnh, anh ta còn dám bắt cá hai tay nữa không."

 

Tôi gửi ảnh chụp cảnh Thẩm Từ và Trì Tĩnh Xu cùng ăn tối cho cô ấy.

 

Sau đó, rõ ràng đầu dây bên kia thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng hơn trước: "Phỉ Nhiên, cô nhìn nhầm rồi, đây không phải bạn trai tôi. Người kia cũng không phải bạn gái cũ của anh ấy."

 

Tôi mỉm cười, nói: "Đúng vậy. Bởi vì đây là Thẩm Từ và cô gái mà anh ta từng thích trước đây."

 

Roi chưa quất vào người mình thì sẽ không biết đau.

 

Cô gái đó ngượng ngùng xin lỗi tôi với giọng điệu như thể vừa nuốt phải một con ruồi. Chắc là cô ấy đã lan truyền chuyện này trong giới rồi sau đó, không còn ai đến khuyên chúng tôi làm lành nữa.

 

Do đó, Thẩm Từ đích thân xuất hiện.

 

Gần như mỗi thứ Sáu, tôi đều nhận được những bó hồng lớn và cả trà sữa mà tôi thích uống nữa. Mạng xã hội của tôi luôn có lịch sử truy cập của những vị khách lạ. Tôi đột nhiên cảm thấy có chút may mắn vì mình đã nhanh chóng tìm được công việc mới. Chỉ có người yêu cũ tỏa sáng rực rỡ mới được xem là hoa trong gương, trăng dưới nước. Vậy thì cứ để anh ta phải ngước nhìn tôi suốt cả đời đi.