Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cánh cửa phòng bị đóng sầm lại.
Xung quanh trở nên tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp tim ổn định của mình.
Tôi ngồi trên sofa một lát rồi đi đến bên cửa sổ, tôi muốn kéo rèm lại.
Từ trên cao, tôi nhìn xuống Thẩm Từ đang đứng dưới nhà. Có vẻ anh ta dường như hơi tức giận. Thẩm Từ đá mạnh một cái vào lan can bằng thép không gỉ rồi lại ôm chân mà nhảy hai cái. Tiếp đó anh ta giơ điện thoại lên rồi mạnh tay ném nó ném xuống đất.
Anh ta còn quay người lại, trông có vẻ như muốn đi ngược vào cổng tòa nhà. Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn kéo vali mà đi về phía ngã tư.
Đèn đỏ chuyển xanh, dòng xe cộ lại đổ ra đường. Chỉ trong nháy mắt, bóng dáng Thẩm Từ đã biến mất.
Trong mười mấy phút này, tôi như thể đã nói lời tạm biệt với chính mình của bảy năm về trước. Dù tôi thấy đau lòng nhưng cũng thật thoải mái.
Quả nhiên là đêm đó, tôi mất ngủ. Tôi đã dùng đủ mọi cách: ngâm bồn, đếm cừu, sử dụng tinh dầu thơm, nhưng vẫn không thể ngủ được, đành lấy ra một chai rượu vang đỏ từ trong tủ.
Thật ra tôi rất ít khi uống rượu, nhưng tối nay, tôi có thể phá lệ, cứ coi như là để ăn mừng việc mình đã quên Thẩm Từ trước thời hạn. Tôi đã mất bảy năm để yêu anh ta, hẳn là thời gian để quên anh ta sẽ ngắn hơn một chút.
Cuối cùng thì khi trời tờ mờ sáng, tôi cũng chìm vào giấc ngủ sâu.
Chẳng bao lâu sau, công ty gọi điện đến. Người gọi là trợ lý của Thẩm Từ.
Cô ấy vội vã hỏi tôi: “Chị Phỉ Nhiên, có một khoản tiền của nhà cung cấp đang có vấn đề, ngân hàng không chịu thanh toán, chị có thể đến xử lý giúp em được không ạ?”
Trước đây, những việc vặt vãnh này đều do tôi xử lý. Nhưng hôm nay, tôi chỉ ngáp một cái: “Đi tìm Thẩm Từ.”
Trợ lý ngây người ra: “Chị, chị và sếp Thẩm vẫn ổn chứ?”
Mặc dù rượu khiến tôi choáng váng nhưng tôi vẫn nhận ra lời nói của cô ấy có ẩn ý.
“Có phải cô có biết chuyện gì không?”
Trợ lý lưỡng lự một lát, rồi mới ấp úng: “Thật ra em vẫn luôn muốn nói với chị: hôm Trì Tĩnh Xu đến phỏng vấn, sắc mặt của sếp Thẩm rất lạ. Thật ra tất cả chúng em đều thấy cô ấy không hợp với phong cách của sản phẩm mới, nhưng sếp Thẩm vẫn quyết định giữ cô ấy lại. Trong lúc tạm nghỉ của buổi chụp hình đầu tiên, em nghe thấy Trì Tĩnh Xu hỏi sếp Thẩm rằng “‘Hình như trước đây, chúng ta từng gặp nhau phải không?”. Lúc đó, ánh mắt của sếp Thẩm đã trở nên mơ hồ rồi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi thong thả phát ra một tiếng“à”, cứ như đang nghe đối phương nói về chuyện của người khác.
Cô trợ lý nhỏ nói tiếp trong sự tiếc nuối: “Lúc đó, sếp Thẩm nói: “Đúng là nhiều năm trước, tôi có xin số của cô. Thế nhưng bây giờ, tôi đã có người yêu rồi, tôi yêu người đó sâu đậm.””
Vậy sao?
Hóa ra tôi cũng từng được Thẩm Từ lựa chọn một cách kiên định.
Thật đáng tiếc, sự kiên trì của anh ta chỉ được duy trì trong vài ngày.
Tôi cúp điện thoại, cài chế độ im lặng rồi quay đầu ngủ tiếp.
Khi tôi tỉnh dậy thì trời đã chập tối, điện thoại tràn ngập tin nhắn chưa đọc, nội dung của một số trong số đó là một vài việc lặt vặt của công việc.
Tôi phớt lờ hết.
Bạn thân gửi cho tôi vài video hài hước, tôi trả lời “haha”.
Bố mẹ giục tôi uống thuốc bổ đúng giờ, tôi đã đọc tin nhắn của họ.
Ồ, còn có tin nhắn đến từ bạn thân của Thẩm Từ.
Trong hai giờ qua, anh ta đã gọi cho tôi mười ba cuộc điện thoại, gửi hai mươi bảy tin nhắn.
Linlin
“Phỉ Nhiên à, Thẩm Từ say rồi, anh ấy cứ gọi tên em mãi.”
“Anh ấy khó chịu lắm.”
“Không dễ gì mới có thể nắm tay nhau suốt bảy năm, em đến thăm anh ấy đi.”
Cái quái gì vậy? “Không dễ gì mới có thể nắm tay nhau suốt bảy năm”? Tự tay tôi vun đắp tình cảm, mẹ nó, tôi không biết là dễ hay khó à, cần một người ngoài nói cho tôi hay sao?