Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Cht tiệt, phụ nữ chúng ta mệt mỏi cả ngày, đáng lẽ phải được hưởng thụ cuộc sống như thế này chứ.
Cơ bụng lấp ló dưới áo sơ mi làm tôi hoa mắt:
"Sao tay chị hơi run vậy?"
Thừa thãi, tay chồng tôi đang bắt người lúc này đang sờ súng.
Còn tôi, đang sờ eo người đàn ông khác.
Ngay khi mình bị mấy tiếng "chị ơi" dỗ dành đến tâm hoa nở rộ.
Cửa phòng bao ồ ạt bị đá mở.
"Kiểm tra hành vi mại dâ m! Ôm đầu ngồi xổm xuống!"
Giọng nói này quen đến mức khiến đỉnh đầu tôi tê dại.
Ngẩng đầu lên, thấy Trần Cạnh Hiêu đứng ở cửa, cúc áo cảnh phục cài đến tận cổ, thắt lưng da thắt chặt đường eo thon.
Ánh mắt quét qua chiếc váy hai dây ngắn ngủn của tôi, yết hầu cực mạnh lăn một cái.
Ánh mắt chạm nhau, tay tôi vô thức co lại sau lưng:
"Chồng ơi, anh… anh nghe em giải thích…"
"Bọn họ đều gọi hết rồi, mỗi mình em là không gọi…"
"Em còn không dám sờ tay, còn không dám liếc mắt nhìn…"
Viên cảnh sát nhỏ bên cạnh không nhịn được, bật cười thành tiếng:
"Đội trưởng Trần, đây là đoạn video giám sát…"
Viên cảnh sát nhỏ đưa lên máy tính bảng.
Tôi tận mắt chứng kiến cảnh mình trên màn hình say sưa nuốt nước bọt trước cơ bụng người mẫu nam.
Tuyệt vọng muốn đầu thai ngay tại chỗ.
Càng ngạt thở hơn.
Trần Cạnh Hiêu lại ấn nút tạm dừng.
Gai xương rồng
Phóng to bàn tay sắp sờ đến cơ bụng người mẫu nam của tôi.
"Tiểu thư Ôn."
Anh ấy dùng đốt ngón tay gõ gõ màn hình, nhẫn cưới va vào phát ra tiếng vang,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Giải thích động tác này đi?"
Chân tôi mềm nhũn, suýt nữa thì trượt quỳ:
"Chồng ơi nghe em nói! Em đang thưởng thức nghệ thuật đó…"
Trần Cạnh Hiêu nghiến răng:
"Mang đi."
Đôi chân dài bọc trong quần cảnh phục bước đi sát khí ngút trời.
Nhớ lại lúc mai mối, tôi nhìn chằm chằm vào bộ cảnh phục trên người anh ấy, đầu óc toàn là còng tay, tình yêu cưỡng ép.
Bây giờ báo ứng đến rồi, anh ấy thật sự dùng còng tay để cưỡng chế tôi.
Nhận ngay một đôi vòng tay bạc nhỏ xinh.
Hu hu.
Trong phòng thẩm vấn.
Trần Cạnh Hiêu nhìn chằm chằm vào chiếc áo hai dây của tôi.
Mặt âm trầm, cởi áo cảnh phục ra, khoác lên người tôi.
Tôi co rúm trên ghế, lặng lẽ giả làm chim cút.
"Họ tên?"
"Vợ của anh…"
Cây bút mực "rơi" một tiếng trên mặt bàn.
Trần Cạnh Hiêu kéo cổ áo, nâng cao âm lượng:
"Nghiêm túc chút."
Tôi nhìn vào hầu kết đang lăn của anh ấy, nói nhỏ:
"Ôn Mộng."
Anh ấy trầm giọng:
"Động cơ phạm tội?"
"Ở phòng trống ba mươi hai ngày."
Tôi bẻ ngón tay ra bắt đầu kết tội,
"Yêu phải một người đàn ông không về nhà…"