Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Viên cảnh sát nhỏ ở góc làm biên bản bật ra tiếng cười như ngỗng.
Trần Cạnh Hiêu ném một ánh mắt sắc lẹm về phía đó.
"Khai báo chi tiết, trong toàn bộ quá trình đã làm những gì?"
"Chẳng làm gì cả, chỉ uống một ly nước trái cây…"
Anh ấy gõ gõ bàn, cảnh cáo tôi:
"Cung cấp lời khai giả, là phải chịu trách nhiệm pháp lý đấy."
"Thì, có nhảy múa thôi…"
"Nhảy thế nào? Đã xảy ra chuyện gì?"
"Thì có lẽ, vô tình chạm vào cơ bụng của anh ta…"
"Chạm mấy lần?"
"Cái này liên quan gì đến vụ án?"
Tôi không nhịn được chất vấn.
Anh ấy gồng mặt, giọng điệu nghiêm túc:
"Mỗi một chi tiết đều phải khai báo rõ ràng."
Tôi gượng gạo mở miệng:
"Hai lần? Ba lần?"
Mặt Trần Cạnh Hiêu lập tức hơi xanh, giọng nói âm trầm đáng sợ:
"Rốt cuộc mấy lần?"
Tôi cúi đầu xấu hổ:
"Em sai rồi chồng ơi…"
Mấy viên cảnh sát ở cửa bám vào cửa sổ xem tin vịt:
", đội trưởng Trần, theo quy định phải hỏi rõ bộ phận nghi phạm tiếp xúc – cơ bụng cụ thể là bụng trên, bụng giữa hay bụng dưới vậy?"
Ánh mắt Trần Cạnh Hiêu mang theo mũi tên tẩm độc:
"Mấy người rảnh quá hả?"
"Không phải anh dạy sao!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mấy người kia vừa chuồn vừa hùa theo,
"Tuần trước kiểm tra mại dâ m anh còn nói thu thập chứng cứ phải tỉ mỉ đến từng chi tiết…"
"Đó là đối với chị Mộng!"
"Nhưng chị vừa nói chạm vào đường nét cơ bụng rồi kìa."
Viên cảnh sát nhỏ làm biên bản cố gắng nhịn cười, lôi điện thoại ra,
"Đội trưởng Trần anh xem, trong nhóm đội điều tra hình sự đang thảo luận tốc độ xuất kích của anh tối nay phá kỷ lục rồi, mọi người hỏi có phải đã dùng tốc độ chạy nước rút không…"
Trần Cạnh Hiêu nắm cổ áo lôi người ta ra ngoài cửa.
Viên cảnh sát nhỏ bám vào khe cửa thò đầu vào:
"À cái, nếu chị cần thưởng thức nghệ thuật cơ bụng, đội cảnh sát chúng em…"
"Không muốn tan ca nữa hả?"
Viên cảnh sát nhỏ cười hề hề:
"Muốn muốn! Hai người cứ tiếp tục chấp pháp đi ạ."
"À rồi, đội trưởng Trần, nhớ ký tên vào chỗ thân nhân đó, mới có thể đưa chị về nhà nha."
Trần Cạnh Hiêu mặt âm trầm ký tên.
Gai xương rồng
Lại giơ tay lên siết chặt hơn, chiếc áo cảnh phục đang khoác trên người tôi.
Trên đường về, anh ấy im lặng lái xe.
Tôi vừa ngoan ngoãn vừa sợ sệt:
"Trần Cạnh Hiêu, anh… giận rồi hả?"
Anh ấy không chút biểu cảm:
"Không có."
Miệng nói không mà trong lòng có.
Tôi lén liếc nhìn.
Đường hàm của người đàn ông căng thẳng, đôi mắt hẹp dài sâu thẳm cúi thấp, môi mỏng mím chặt.
Những ngón tay thon dài nắm lấy vô lăng, ống tay áo sơ mi đồng phục màu xanh lam xắn đến khuỷu tay, lộ ra một đoạn cẳng tay với đường gân rõ ràng.
Thật là, ngay cả lúc tức giận cũng đẹp trai như vậy.