Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Tôi đang nghĩ xem phải làm thế nào để dỗ dành anh ấy.
Điện thoại đột nhiên rung.
Tôi nhấc máy, giọng nói ồn ào của bạn thân vang lên từ ống nghe:
"Ôn Mộng, tám em người mẫu chị gọi cho đều bị chồng cậu bắt hết rồi! Cậu thì sờ đã đời rồi, còn chị em tôi thì vẫn còn đang nóng đây!"
"Cậu đừng nói, đội cảnh sát của họ toàn chân dài, bộ cảnh phục mặc trên người, nhìn mà lòng cũng d.a.o động, eo của Mr Trần chắc chắn dùng tốt hơn người mẫu nam!"
Đây là lời lẽ gì thô tục vậy...
Tôi hoảng hốt, vội vàng cúp máy.
Gai xương rồng
Kết quả là vô tình, bấm nhầm vào loa ngoài:
"Nghe nói Mr Trần về cùng cậu rồi, vậy tối nay chẳng phải là một trận đại chiến sao?"
"Nhịn nhiều ngày như vậy, quần sắp cháy lửa rồi chứ?"
Trần Cạnh Hiêu ngoảnh đầu nhìn tôi, thần sắc khó hiểu.
Tay tôi run lên, điện thoại vô tình rơi xuống dưới ghế.
"Cậu nói anh ta ngày nào cũng không về nhà, không lẽ là đồ cứng không đưa ra tay được?"
"Chị gửi cho cậu bảng đánh giá trai khỏe đấy! Nhất định phải gửi báo cáo chiến trận cho chị..."
"Lại mua cho cậu một bộ chiến báo quyết thắng, nhất định phải đúc ở đầu giường..."
Trần Cạnh Hiêu cúi xuống nhặt điện thoại, bình tĩnh lên tiếng:
"Tiểu thư Lâm, số VIP 200 nghìn cô nạp ở hội quán Dạ Sắc, có cần chúng tôi đến nhà phổ biến pháp luật không?"
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng ho dữ dội:
"Hey, cái này... Đội trưởng Trần, bọn em đều là thưởng thức nghệ thuật thôi..."
Điện thoại tắt.
Trong xe im phăng phắc.
Đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, anh ấy mặt lạnh ngắt dừng xe.
Xuống xe không lâu sau thì quay lại.
Trên tay thêm hai hộp nhỏ.
"Anh mua gì thế?"
Tôi tò mò hỏi.
Anh ấy không nói gì, trực tiếp mặt lạnh nhét vào tay tôi.
Tôi cúi đầu nhìn.
Trên hộp in rõ ràng chữ 001.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ôi trời, lại còn là size lớn.
Về đến nhà, Trần Cạnh Hiêu trực tiếp lao vào phòng tắm đi tắm.
Tôi cầm hộp nhỏ trong tay, màng nhựa sắp bị móng tay tôi khoét ra lửa.
Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Trong lòng lập tức nghĩ ngợi lung tung.
Tiếng nước đột ngột dừng lại.
Anh ấy bước ra với mái tóc mai ướt nhẹp, giọt nước lăn theo đường hàm xuống hầu kết.
Vai rộng, cơ bắp trên cánh tay lại nổi lên và chắc nịch.
Eo thon gọn, tám múi cơ bụng săn chắc rõ ràng, khăn tắm sắp rơi mà không rơi mắc ở đường nét cơ bụng.
Đột nhiên nghĩ đến cái eo chó đ ực trong tiểu thuyết, vào lúc này đã được cụ thể hóa.
Tôi nuốt nước bọt.
Muốn sờ...
"Eo người mẫu nam sờ có sướng không?"
Anh ấy đứng bên giường phủ bóng xuống, giọng lạnh lùng,
"Sờ đã rồi chứ?"
Trong lòng tôi "ầm" một tiếng.
Sao anh ấy còn nhớ chuyện này?
"Không, không có..."
"Một chút cũng không tốt, chồng em là tốt nhất."
"Em thật sự là vô tình chạm phải, chồng ơi..."
Anh ấy cúi đầu, mặt âm trầm thẩm vấn tôi:
"Tại sao lại đến hộp đêm gọi người mẫu nam?"
Tôi giơ ba ngón tay, vừa ấm ức vừa đáng thương:
"Trời đất lương tâm, bạn thân ép em đi."
"Em không muốn, cô ấy cứ nhét cho em."
"Bọn họ sao sánh được với anh?"
Anh ấy cười ha ha:
"Biên bản lời khai của cô Lâm nói là toàn là gọi cho em, cô ấy sờ còn chưa sờ."
Được rồi được rồi.