Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

9

Mở mắt ra lần nữa, mặt trời đã lên cao.

Mũi ngửi thấy một mùi cơm thơm.

Tôi run rẩy bước xuống giường.

Kinh ngạc phát hiện trong bếp có động tĩnh.

Tôi chống tường lết tới, phát hiện Trần Cạnh Hiêu đang hăng say nấu nướng.

Anh ấy mặc một bộ đồ ở nhà rộng rãi, đeo tạp dề màu hồng, tóc tai rối bù.

Chính là những vết cào trên mặt, có chút đột ngột...

Trước đây anh ấy mặc cảnh phục, trông vừa nghiêm túc vừa hung dữ.

Bây giờ bộ dạng này, lại thêm chút cảm giác người chồng.

Anh ấy ngoảnh đầu nhìn thấy tôi.

"Tỉnh rồi?"

"Cơm sắp xong rồi."

Tôi ngáp một cái:

"Hôm nay anh không bắt người nữa à?"

Anh ấy chỉ chỉ mặt mình:

"Nhờ ơn vợ, lãnh đạo thấy dung mạo này của tôi giống tội phạm truy nã, cho anh nghỉ mấy ngày phép kết hôn."

Tôi xấu hổ lặng lẽ nhận tội.

Cơm bưng lên bàn.

Cá nấu dưa chua, lẩu thập cẩm cay, còn có một đĩa rau xào.

Thơm phức, lại dễ ăn.

Không ngờ tay nghề nấu nướng của anh ấy tốt như vậy.

Tôi ăn một bát cơm, đã no căng bụng.

Anh ấy lại cuốn như chớp ăn hết ba bát.

Còn ăn nốt hai miếng cơm thừa dưới đáy bát của tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa trống không, đồng tử chấn động.

Lượng cơm lớn như vậy...

Ăn cơm xong, anh ấy lại nhanh nhẹn đi rửa bát, lau bếp sáng bóng.

Phân loại rác, từng thứ một buộc chặt.

Không hổ là làm điều tra hình sự, một chút dấu vết cũng không để lại.

Anh ấy xách rác xuống lầu, theo thói quen hỏi tôi:

"Có bưu kiện không?"

Tôi cầm điện thoại lên nhìn một cái:

"Có, mã lấy hàng gửi anh rồi."

Tôi ăn cơm xong nằm trên giường.

Eo đau quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bụng cũng đau.

Buổi thẩm vấn tối qua, suýt nữa thì lấy mạng tôi.

Tôi khá thích Trần Cạnh Hiêu.

Nhưng cũng không thể một phát no cết.

Không được, hôm nay nhất định phải đình chiến.

Không lâu sau, vang lên tiếng mở cửa.

Trần Cạnh Hiêu tay cầm hai hộp bưu kiện.

Tôi tò mò: "Cái gì thế?"

Gai xương rồng

Anh ấy nhìn chằm chằm vào hộp, ánh mắt có chút phức tạp:

"Phiên bản chống nước cao cấp?"

"Chiến báo quyết thắng?"

Tôi hoa mắt tối sầm.

Ngón chân khoắng đất.

Quà của bạn thân sao lại đến lúc này?

"Chính là, đồ tập thể thao em mua..."

Tôi xấu hổ giải thích.

Anh ấy không nhanh không chậm mở hộp nhỏ, ánh mắt dừng lại:

"Ồ, thật là của vận động viên."

"Cái này... cái này là s.ú.n.g giảm đau cơ..."

Tôi mặt đỏ ửng xông tới, cướp lấy "súng giảm đau cơ" trong tay anh ấy.

Anh ấy dễ dàng giơ tay lên, áp chế tôi trong lòng.

"Giáo viên Ôn,"

Anh ấy giơ hướng dẫn sử dụng lên nghiêm túc,

"Chế độ khám phá này khởi động thế nào? Diễn giải một chút đi."

"Không!"

Anh ấy cười khẽ, giọng khàn khàn:

"Xem ra buổi thẩm vấn hôm qua cần đi sâu lấy thêm chứng cứ."

Tiếp theo, tôi lại một lần nữa trở thành nghi phạm bị thẩm vấn:

"Dùng tốt không?"

"Ai dùng tốt?"

Anh ấy móc vào dây áo ren:

"Chiến báo thử xem? Quyết thắng một chút?"

Tôi muốn khóc không thành tiếng.

Người mới lên đường.

Anh phải để em thích ứng một chút chứ.