Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Em muốn mượn điều này để ép ông ta nói ra sự thật?"
"Ừm, em muốn thử xem."
"Em nghĩ ông ta sẽ bán đứng con gái và vợ mình sao?"
"Bản chất của thương nhân là trao đổi lợi ích. Trước lợi ích tuyệt đối, ông ta có thể bán đứng bất cứ ai."
Cố Hành Chu khẽ cười một tiếng, xoa đầu tôi: "Không tồi đâu, Nghê Tô Tô, em đã trưởng thành rồi."
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh ấy: "Được không? Vì em mà đi nói chuyện với anh trai anh."
Đôi mắt đen thẳm của anh ấy khóa chặt lấy tôi, cười như không cười nói: "Chuyện này cầu xin anh trai anh làm gì. Em quá coi thường chồng em rồi."
Tôi nhíu mày: "Ý anh là gì?"
Cố Hành Chu vùi đầu vào hõm vai tôi, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Cầu xin anh, anh sẽ giúp em."
"Cầu xin thế nào?"
Tôi ngây người vài giây, giây tiếp theo, khóa kéo ẩn trên lưng chiếc váy dạ hội đã bị kéo ra. Sự ràng buộc hoàn toàn biến mất, cả người tôi trần trụi như một quả vải bị lột vỏ.
Cố Hành Chu hôn lên xương quai xanh của tôi một cái, mờ ám và gợi tình nói với tôi: "Chiếc váy dạ hội còn lại mà stylist mang đến anh cũng đã mua rồi, tối nay em mặc cho anh xem, được không?"
Ánh mắt chúng tôi quấn quýt vào nhau, lòng bồn chồn không yên. Phải làm gì đó mới có thể giảm bớt.
Tôi đưa tay kéo cà vạt của anh ấy ra rồi cởi cúc áo sơ mi của anh ấy, ngón tay lướt đi lướt lại trên xương quai xanh, ánh mắt lưu luyến không rời trên cơ n.g.ự.c của anh ấy.
Hơi thở của Cố Hành Chu càng lúc càng nặng nề. Anh ấy giữ chặt bàn tay đang "làm bậy" của tôi rồi cười cợt: "Bà Cố, em muốn làm gì?"
"Muốn em mặc váy dạ hội cho anh xem cũng được. Anh nói cho em biết trước đi, rốt cuộc hình xăm ở bắp đùi anh là gì?"
"Em xem nhiều lần như vậy rồi mà vẫn chưa nhìn rõ sao?"
Hơi thở ấm áp của Cố Hành Chu phả lên mặt tôi, tôi ngứa ngáy khó chịu trong lòng.
Anh ấy áp sát tai tôi, dùng giọng nói nhẹ như hơi thở thì thầm: "Anh không nói cho em đâu, em tự mình xem đi."
Dưới sự kiên quyết của tôi, Cố Hành Chu mới buông tôi ra, đồng ý cho tôi vào phòng tắm thay váy dạ hội. Khoảnh khắc tôi bước ra khỏi cửa phòng tắm, anh ấy đã véo lấy eo tôi.
Nụ hôn của anh ấy rơi xuống sau tai tôi: "May mà tối nay em không chọn chiếc này, anh không muốn vợ anh bị người khác chiếm tiện nghi."
"Chỉ là một chiếc váy dạ hội thôi, chiếm tiện nghi gì chứ."
"Chỉ cần là đàn ông nhìn em thêm một cái thì anh cũng thấy anh ta có ý đồ với em."
Ánh mắt anh ấy lạnh lẽo, khiến tôi nổi hết da gà. Tai tôi áp vào n.g.ự.c anh ấy, nghe thấy tiếng tim đập bên trong, rõ ràng và có cả sự rung động. Kéo theo cả trái tim tôi đập thình thịch.
Nụ hôn của Cố Hành Chu rơi xuống, trái tim trống rỗng của tôi lập tức được lấp đầy, sắp mất kiểm soát, tôi khẽ nói: "Chồng ơi, tối nay không được."
Trên mặt anh ấy lộ rõ vẻ không hài lòng: "Sao vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Vừa nãy khi thay váy dạ hội, em phát hiện dì cả của em đến rồi."
Phản ứng của bình luận còn lớn hơn cả Cố Hành Chu: [Người lúc nãy nói sẽ trồng cây chuối ăn s**t, bạn còn đó không?]
[Quần áo cởi hết rồi, vậy mà lại cho tôi xem cái này á?]
[Dì cả thật là không biết điều, sao nói đến là đến ngay chứ.]
[Không sao đâu không sao đâu, nam nữ chính đã tỏ tình với nhau rồi, chắc sẽ không vì hiểu lầm mà chia xa năm năm nữa đâu, chuyện ngủ với nhau là sớm muộn thôi. Ngồi chờ nữ chính xé xác bà mẹ trà xanh!]
Cố Hành Chu bất lực cười, cẩn thận đặt tôi lên giường, sau đó nằm xuống bên cạnh tôi, lẩm bẩm: "Không biết là đêm dài lắm mộng hay là chuyện tốt nên cần mài giũa thêm."
Giọng anh ấy khàn đến mức khó tin, thêm vào đó là một sức quyến rũ gợi cảm mê hoặc.
Tôi ngang ngược nói: "Em không cần biết, dù sao thì em cũng đã mặc váy dạ hội rồi, chuyện anh hứa với em thì anh phải làm được."
"Anh đã hứa gì với em?"
Tôi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào yết hầu lồi của anh ấy, giây tiếp theo, tôi cắn lên.
Cố Hành Chu hít một hơi lạnh rồi ôm tôi chặt hơn nữa: "Anh trêu em thôi, không thể không dùng cực hình sao? Anh đảm bảo sẽ không thất hứa."
Tôi khẽ cười: "Cái này tính là cực hình gì chứ."
Anh ấy cụp mắt nhìn tôi, ánh mắt trở nên sâu thẳm: "Ôm em như thế này mà không thể làm gì, đối với anh chính là cực hình."
Tim tôi lập tức mềm nhũn, đưa tay ôm lấy anh ấy: "Ngày còn dài mà, chồng."
Đêm đó chúng tôi ôm nhau ngủ.
Vài ngày sau, Cố Hành Chu vẫn còn ở công ty đã sốt ruột gọi điện cho tôi: "Em xuống lầu ngay đi, anh đã bảo tài xế đến đón em đến công ty."
"Mọi chuyện thế nào rồi?"
"Đến rồi nói, nhớ là khi vào trong phải giả mù."
"Được."
Tầng thượng của tòa nhà Cố thị là phòng họp lớn nhất của Cố thị. Cố Hành Chu đợi tôi ở cửa, nắm tay tôi đi vào. Phòng họp rộng lớn, hai bên trái phải ghế chủ tọa là Cố Đình Chu và chú Lý.
Trong không khí tràn ngập hơi thở lạnh lẽo nghiêm nghị.
Cố Hành Chu sắp xếp cho tôi ngồi trên ghế sofa bên cạnh, anh ấy sải bước đến ghế chủ tọa ngồi xuống.
Chú Lý nhìn thấy tôi thì có chút kinh ngạc: "Chuyện của chúng ta, Tô Tô có mặt ở đây không tiện cho lắm phải không?"
Cố Hành Chu nghe vậy thì mím môi, lặng lẽ siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng và khinh thường: "Tổng giám đốc Lý, ban đầu Cố thị định độc lập bỏ vốn dự án Tây Sơn. Là ông tìm đến ông nội tôi, muốn tham gia vào. Trên hợp đồng khi đó đã ký, chúng tôi có quyền quyết định độc lập, chúng tôi có thể thay thế ông bất cứ lúc nào."