Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chú Lý đứng dậy, vỗ “rầm” một cái xuống bàn rồi nói: "Hành Chu, cậu có ý gì?"

 

Ông ta lại quay đầu nhìn Cố Đình Chu: "Anh là anh cả, anh lại để thằng bé này hồ đồ như vậy sao?"

 

Anh Cố bất lực xòe tay: "Ông nội đã giao toàn quyền dự án này cho cậu ấy xử lý, tôi chỉ hỗ trợ bên cạnh thôi."

 

Chú Lý hít một hơi thật sâu, giọng nói dịu xuống: "Hành Chu, mẹ của Tô Tô là vợ của tôi, dù gì chúng ta cũng là họ hàng, cậu không thể tuyệt tình như vậy chứ."

 

Cố Hành Chu dựa cả người vào ghế sofa đen, hai chân dài thon khẽ bắt chéo, điềm nhiên nói: "Nếu ông đã nói chúng ta là họ hàng rồi, vậy tôi cũng không vòng vo nữa. Vợ tôi gặp chuyện ở nhà ông, ông có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc lúc đó là ai đã đẩy cô ấy không?"

 

Chú Lý đột ngột thay đổi sắc mặt, ấp úng nói: "Đã nói là do Tô Tô không cẩn thận dẫm hụt chân mà ngã xuống rồi."

 

Tôi đứng dậy, lớn tiếng nói: "Ông nói bậy, tôi nhớ rõ ràng là có người đã đẩy tôi."

 

Cố Hành Chu tiếp lời tôi: "Cố thị không hợp tác với người không trung thực, chúng tôi muốn biết sự thật cũng là để chịu trách nhiệm với dự án. Nếu pháp nhân của bên thầu liên quan đến trách nhiệm hình sự thì đó cũng là một rủi ro cho dự án. E rằng mấy trăm triệu đầu tư của ông sẽ không có đường về."

 

Nhắc đến tiền, chú Lý do dự. Ông ta nắm chặt tay, suy nghĩ một thoáng: "Là mẹ của Tô Tô."

 

"Ông nói dối, có phải ông nghĩ khi khai ra mẹ tôi thì tôi sẽ mềm lòng không?"

 

"Tôi không có lý do gì để nói dối, cháu có thể tự đi hỏi bà ấy."

 

Tôi lập tức mềm nhũn, đổ vật xuống ghế sofa như bãi bùn. Tôi giơ điện thoại lên, nói với mẹ ở đầu dây bên kia: "Mẹ nghe thấy cả rồi chứ, là chú Lý chính miệng thừa nhận đấy, con đều ghi âm lại rồi. Mẹ, mẹ thật sự không yêu con chút nào sao."

 

Nước mắt tôi lã chã rơi xuống, Cố Hành Chu đi tới ôm tôi vào lòng: "Em cứ khóc đi, khóc xong mọi chuyện sẽ qua thôi."

 

Tôi và Cố Hành Chu ăn tối ở ngoài xong, vừa vào đến cửa nhà, bảo vệ khu chung cư đã gọi điện video đến.

 

"Anh Cố, có một người phụ nữ nói là mẹ vợ của anh, chúng tôi có nên cho bà ấy vào không ạ?"

 

Cố Hành Chu nhìn tôi, tôi gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Anh ấy nói: "Được."

 

Cố Hành Chu nhường lại phòng làm việc cho chúng tôi.

 

Mẹ ngồi đối diện tôi, tôi tưởng bà ta sẽ biện minh cho mình vài câu nhưng bà ta không làm vậy. Bà ta chỉ ôm mặt khóc rất lâu rất lâu...

 

"Tô Tô, mẹ xin lỗi." Bà ta dùng bàn tay ướt đẫm nước mắt nắm lấy tay tôi nhưng tôi nhanh nhẹn né tránh.

 

Khuôn mặt đầy nước mắt của bà ta kinh ngạc nhìn tôi: "Con, mắt con..."

 

"Con đã hồi phục thị lực rồi, mẹ có thất vọng lắm không?"

 

"Không, mẹ mừng còn không kịp nữa là. Tô Tô, con tha thứ cho mẹ nhé? Mẹ không cố ý đâu."

 

"Là chú Lý sai mẹ làm như vậy sao?"

 

Bà ta sững người một chút rồi lắc đầu: "Không có. Khi nhìn thấy tin con và Hành Chu kết hôn thì ông ấy đã nói giá mà Tiểu Nguyệt cũng gả vào nhà Cố thì tốt biết mấy. Tiếc là Tiểu Nguyệt lại để mắt đến Hành Chu, chứ không phải cậu cả nhà Cố."

 

Trái tim tôi truyền đến một cơn đau âm ỉ: "Vậy nên hôm đó mẹ cố ý gọi con đi ăn rồi đẩy con xuống lầu?"

 

"Không phải, không phải." Bà ta ra sức xua tay, trông rất sốt ruột.

 

"Mẹ, mẹ không biết phải mở lời thế nào, con thì vội về, mẹ nhất thời hoảng loạn gọi con vào phòng bảo có đồ muốn đưa cho con. Nhưng con cứ đòi đi, mẹ đuổi theo ra hành lang, nhìn thấy ánh mắt mong chờ của chú con và Tiểu Nguyệt, mẹ đã rối trí, không cẩn thận đẩy con xuống. Mẹ nghĩ nếu con bị gãy xương hoặc bị thương nhẹ một chút, hoãn kết hôn lại cũng được. Không ngờ con lại bị mù..."

 

Cơn đau khó thở bao trùm lấy trái tim tôi: "Mẹ có biết không? Người đàn ông mà mẹ hao tâm tổn trí muốn lấy lòng, chỉ vài câu nói đã bán đứng mẹ rồi. Trong mắt mẹ chỉ có lợi ích và bây giờ, ông ta cũng vì lợi ích mà từ bỏ mẹ. Mẹ bị phản bội đúng là đáng đời."

 

Sắc mặt bà ta tái nhợt như tờ giấy, ngũ quan vặn vẹo, cứ giằng lấy tay áo tôi mà không ngừng nói xin lỗi.

 

Cố Hành Chu gõ cửa bước vào: "Cảnh sát đến rồi."