Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời này vừa thốt ra, cả trường quay ồ lên.
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào đâu."
"Chuyện này vớ vẩn quá."
"Dù sao thì tôi cũng không tin."
Bình luận và những người có mặt không một ai tin, chỉ có Đàm Từ từ từ ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Giọng điệu của anh ấy còn mang theo sự mong chờ: "Thật sao?"
Đương nhiên là thật rồi, vì người đó chính là tôi mà.
Mọi người thấy Đàm Từ như vậy, tất cả bình luận đều tức giận đến mức muốn đánh anh ấy.
[Cứu mạng! Anh ấy có thể tỉnh táo chút được không? Thế mà anh ấy cũng tin à?]
[Không ngờ có một ngày tôi lại tìm thấy điểm chung giữa Đàm Từ và cô bạn thân "não yêu đương" của tôi.]
[Hiểu rồi, bạn thân của tôi = não yêu đương, Đàm Từ = não yêu đương, vậy có nghĩa là bạn thân của tôi = Đàm Từ, phép tính quá đúng luôn.]
[Tôi không dám nghĩ đối tượng tỏ tình của anh ấy sẽ nói mình ngủ quên, có lẽ bây giờ anh ấy sẽ lập tức cầu xin được kết bạn lại WeChat, vả lại còn phải xin lỗi nửa tiếng đấy.]
[Tôi nghĩ Đàm Từ nên kết bạn lại với cô ấy để hỏi cho rõ ràng đi.]
Người dẫn chương trình liếc nhìn bình luận, thấy được dòng cuối cùng, đột nhiên có cảm hứng.
"Thế này đi, hay là bây giờ Đàm Từ kết bạn lại với cô gái đó, xem cô ấy có trả lời không."
Anh ta đã gọi thẳng tên Đàm Từ rồi, còn làm mờ ảnh đại diện chi vậy?
Bây giờ tôi có thể nói cho bạn biết, cô ấy sẽ không trả lời đâu.
Vì cô gái đó hiện đang ngồi trên sân khấu hóng drama rồi.
Đàm Từ không hề nghĩ ngợi mà từ chối ngay: "Bây giờ cô ấy đang bận, chắc chắn không thấy tin nhắn đâu."
Người dẫn chương trình vẫn không chịu bỏ cuộc hỏi: "Hay là gọi điện hỏi cho rõ ràng đi."
Vừa nghe xong, tôi đã lập tức căng thẳng.
Không phải chứ, rốt cuộc cái chương trình này đang làm khó Đàm Từ hay là đang làm khó tôi vậy trời.
Đàm Từ im lặng vài giây, hơi thất vọng mở lời: "Tôi không có số điện thoại của cô ấy, WeChat của cô ấy là tôi phải xin rất nhiều người mới có được."
Chỉ riêng việc anh ấy ngồi đó, nói ra câu này, cộng thêm biểu cảm của anh ấy nhìn như sắp tan nát.
Khi tôi nghe câu này, không hiểu sao tôi lại cảm thấy mình bỗng trở thành kẻ độc ác.
Người dẫn chương trình không nói gì nữa, chỉ lộ ra một chút sự đồng cảm.
Chương trình chỉ ghi hình có một tập mà đã khiến tôi như ngồi trên đống lửa, như gai đ.â.m vào lưng, như xương mắc trong cổ họng vậy.
Sau khi kết thúc, tôi vừa dọn dẹp xong chuẩn bị rời đi thì thấy Đàm Từ đang đứng ở cửa như thể đang đợi tôi.
Anh ấy thấy tôi thì mím môi, giọng khàn khàn nói: "Em nói ngủ quên là thật sao?"
Thấy tôi không nói gì, anh ấy lại tiếp tục bổ sung: "Đương nhiên nếu không phải thì cũng không sao."
"Nếu thật sự không muốn trả lời tôi cũng không sao."
"Hoặc là không thích tôi cũng không sao."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Tôi chỉ hỏi thôi."
"Thật đấy, tôi chỉ hỏi thôi."
Tôi nhìn anh ấy cố gắng vớt vát mà thấy hơi buồn cười: "Anh thật sự không sao chứ?"
Anh ấy nhìn tôi một cái, cúi đầu, có chút tủi thân nói: "Có sao."
"Có rất nhiều là đằng khác."
Đàm Từ vừa cúi đầu xuống, tôi đã có cảm giác anh ấy sắp khóc.
Chẳng trách cư dân mạng đều nói cảnh khóc của anh ấy mang lại một cảm giác tan vỡ, hôm nay coi như tôi đã được tận mắt chứng kiến.
"Là thật đấy, tôi thật sự ngủ quên thôi." Tôi nghĩ chuyện này sớm muộn gì cũng phải nói rõ, chi bằng nhân lúc này.
Đàm Từ ngẩng đầu lên, đôi mắt bùng lên tia sáng kinh ngạc và vui mừng.
Anh ấy còn muốn nói gì đó, thì quản lý của anh ấy đã xông tới lôi anh ấy đi.
Vừa kéo anh ấy vừa trách móc: "Đàm Từ, tôi chịu thua cậu rồi đấy, vừa xuống sân khấu chưa được hai phút đã chạy tới tìm người ta, cậu phải để người ta nói thẳng ra thì cậu mới chịu bỏ cuộc à?"
Lúc đầu Đàm Từ định giằng ra, nhưng thấy chị Dương đến kéo tôi đi thì anh ấy đành bỏ cuộc.
Người quản lý của anh ấy nói cả buổi, ngay cả một câu Đàm Từ cũng không nghe lọt tai: "Cô ấy không phải người nhẫn tâm như vậy đâu, cô ấy chỉ ngủ quên thôi, tôi biết cô ấy sẽ không vô lễ thế đâu, là do trái tim tôi quá mỏng manh thôi."
Anh ấy nói xong lại trở nên buồn bã: "Tôi thật sự rất hối hận vì đã xóa WeChat của cô ấy, bây giờ thì hay rồi, lại phải tốn nhiều công sức nữa mới kết bạn lại được, tôi đúng là không biết trân trọng gì cả."
Tôi nghe câu cuối của anh ấy, khóe môi hơi cong lên.
Chị Dương thấy vậy nhíu mày: "Không phải chị đã bảo em tránh xa Đàm Từ ra sao?"
Tôi có thể quản được bản thân mình, nhưng tôi đâu quản được Đàm Từ.
Chị Dương cứ lải nhải mãi cho đến khi lên xe, khoảnh khắc đó tôi còn cảm thấy mình và Đàm Từ như Ngưu Lang Chức Nữ thời hiện đại, đôi bên tương tư nhưng lại bị ép chia cắt.
Suy nghĩ này vừa xuất hiện, tôi lập tức tự mắng mình một trận tơi bời trong lòng.
Đều tại bình thường đi "gán ghép" nhiều quá, giờ thì hay rồi, tự gán ghép luôn cả mình.
Vì câu nói đó của Đàm Từ, mấy ngày gần đây hễ rảnh là tôi lại nghĩ xem anh ấy sẽ dùng cách gì để thêm WeChat của tôi.
Kết quả đợi mấy ngày mà anh ấy cũng chẳng có động tĩnh gì.
Đúng lúc tôi đã sắp quên béng chuyện này, chị Dương lại đàm phán được một kịch bản mới cho tôi.
Cô ấy vô cùng phấn khích gọi điện cho tôi: "Kịch bản này hay lắm, kể về chuyện nam chính thích nữ chính rồi tỏ tình, sau đó lại nhát gan bắt đầu trốn tránh cô ấy, nữ chính vì chuyện này mà bắt đầu để ý nam chính, cuối cùng cũng thích anh ta."
Kìa, sao tôi thấy câu chuyện này lại quen quen thế nhỉ?
Kịch bản này không phải do Đàm Từ viết đấy chứ?
Tôi cảm thấy không đúng, bèn hỏi một câu: "Nam chính là ai?"
Chị Dương càng phấn khích hơn: "Là Đàm Từ."
Đúng là câu trả lời vừa ngoài dự liệu lại vừa hợp lý.
Điều khiến tôi bất ngờ hơn là thái độ của chị Dương: "Không phải chị bảo em tránh xa Đàm Từ sao?"
"Chuyện này khác, ai mà chẳng biết Đàm Từ có mắt chọn kịch bản cực đỉnh, một là nổi tiếng, hai là danh tiếng tốt được đánh giá cao, nếu mà nhận bộ phim này thì chắc chắn em sẽ nổi lắm đấy."