Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời của chị Dương toàn là cuộc sống tươi đẹp sau khi tôi nổi tiếng hơn. 

Không lâu sau khi ký hợp đồng, trang Weibo chính thức của đoàn phim đã đăng tải thông báo của bộ phim.

Điều tôi không ngờ tới, nữ phụ lại là Lâm Vũ Ngạn.

Một ngày trước khi khai máy, đạo diễn tổ chức một buổi tụ tập, mời tất cả diễn viên chính tham gia.

Khi tôi bước vào phòng riêng, mọi người đã đến đông đủ, chỉ còn lại chỗ trống bên cạnh Đàm Từ.

Đàm Từ liếc nhìn tôi một cái, lập tức chột dạ cầm cốc nước lên uống một ngụm.

Tôi do dự một lúc, rồi đi về phía chỗ ngồi cạnh Đàm Từ.

Đạo diễn thấy tôi ngồi xuống, lập tức trêu chọc nói: "Nam nữ chính của chúng ta ngồi cạnh nhau đúng là một sự kết hợp hoàn hảo."

Đàm Từ nghe lời này, khóe môi cong lên, sau đó quay đầu nhìn sắc mặt tôi.

Anh ấy thấy tôi không tỏ vẻ khó chịu thì càng cười vui vẻ hơn.

Tôi và những người có mặt đều chưa từng hợp tác, nhưng tôi vẫn cảm thấy có một ánh mắt luôn nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi vừa ngẩng đầu lên, lập tức thấy Lâm Vũ Ngạn đang hoảng loạn dời mắt đi.

Vẻ mặt cô ấy không giống như bị bắt quả tang mà giống như không tự nhiên khi nhìn thấy thần tượng.

Tôi lập tức hiểu ra, cô ấy không phải nhìn tôi mà là đang nhìn Đàm Từ.

Đạo diễn đang thao thao bất tuyệt nói về tương lai tươi sáng của bộ phim này.

Tôi không chen vào được lời nào, đành cứ thế cắm đầu ăn. 

Cái bàn ăn lớn như vậy, thế mà mỗi lần xoay đến trước mặt tôi thì toàn là món tôi thích.

Tôi quay người nhìn Đàm Từ, anh ấy thấy tôi đang nhìn anh ấy thì nhanh chóng rụt tay đang đặt trên mâm xoay xuống, giả vờ như không có chuyện gì.

Tôi cười cười, không nói gì.

Khi sắp kết thúc, biểu cảm của Đàm Từ lại càng lúc càng căng thẳng.

Tôi thấy anh ấy cứ sốt ruột mãi như thể còn chuyện gì đó chưa làm xong.

Tôi tò mò liếc mắt nhìn anh ấy qua khóe mắt thì lập tức thấy anh ấy liếc mắt ra hiệu cho đạo diễn.

Ban đầu đạo diễn không phản ứng kịp, sau đó liếc nhìn tôi một cái rồi mới đột nhiên sực tỉnh, nói với mọi người: "Mọi người đã vào cùng một đoàn làm phim, chúng ta coi như là một gia đình, mọi người cùng kết bạn WeChat của nhau đi."

Đàm Từ ngồi thẳng tắp, càng thêm căng thẳng nhưng vẫn lặng lẽ rút điện thoại từ túi quần ra và đặt nó gần tôi.

Gần đến mức như muốn nhét thẳng vào túi tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hóa ra là vậy, im lặng mấy ngày nay là do không dám tự mình đến tìm tôi để kết bạn nên mới nghĩ ra cách này.

Không nói gì nhưng lại có chút đáng yêu đấy chứ. 

Tôi cười rồi lấy điện thoại ra nghịch nhưng không nói chuyện với Đàm Từ.

Khoảng ba phút sau, anh ấy không nhịn được nữa, vừa định mở lời thì thấy Lâm Vũ Ngạn bước về phía chúng tôi.

Tôi thấy cô ấy thì lập tức cố ý lùi ra ngoài một chút để nhường không gian trò chuyện cho họ.

Ai dè Lâm Vũ Ngạn đi đến trước mặt tôi thì dừng lại, cẩn thận đưa điện thoại cho tôi rồi nói: "Chị Tống, em có thể thêm WeChat của chị không ạ?"

Hả?

Diễn biến chuyện này có vẻ không đúng lắm nhỉ?

Tôi hơi kinh ngạc ngẩng đầu lên, vừa nghi hoặc vừa hỏi: "Không phải cô định kết bạn với Đàm Từ sao?"

Lâm Vũ Ngạn liếc nhìn Đàm Từ một cái rồi nói: "Em là fan cá nhân chuyển thành fan ship couple, hay là em kết bạn với chị cũng được."

Fan cá nhân chuyển thành fan ship couple sao?

Cô ấy là fan cá nhân của tôi sao?

Tôi kinh ngạc cầm điện thoại ra kết bạn, sau đó cô ấy mới hài lòng rời đi.

Bỏ lại tôi vẫn chưa hoàn hồn và Đàm Từ đang ghen đến phát điên.

Anh ấy nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của tôi, hạ quyết tâm mở lời hỏi tôi: "Tôi có thể kết bạn lại WeChat với em không?"

Tôi lấy lại tinh thần, nhìn ánh mắt mong chờ của Đàm Từ, cười nói: "Đương nhiên có thể."

Mắt anh ấy sáng rực.

"Nhưng mà..."

Ánh sáng trong mắt anh ấy mờ đi vài phần.

"Anh phải nói cho tôi biết, lần đầu tiên kết bạn với lý do cầm nhầm túi là thật sao?"

Đàm Từ nghe xong lập tức trở nên nghiêm túc và thành thật, nói với tôi: "Đương nhiên là thật!"

Anh ấy nói xong lại có chút chột dạ không dám nhìn tôi: "Chỉ là lúc đó tôi đã phát hiện em cầm nhầm rồi nhưng không nhắc nhở em."

"Tôi nghĩ, cơ hội tự dâng đến tận miệng thì phải nắm thật chặt."

"Nhưng sau đó anh đã xóa kết bạn với tôi mà?"