Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi vừa chọn ảnh vừa không ngừng ca ngợi kỹ thuật chụp ảnh của anh ấy tốt.

 

Lư Chí Viễn đắm chìm trong những lời khen ngợi về góc chụp hiểm hóc và ánh sáng tuyệt đẹp, cười toe toét không ngậm được miệng.

 

“À, cảnh sát Lương.” Tôi giả vờ không để ý, quay sang nhân vật chính, ánh mắt tràn đầy mong đợi: “Tiện thể cho tôi xin WeChat được không? Tôi gửi anh một bức ảnh.”

 

Lương Ngộ Tri bỗng chốc cau đôi lông mày đẹp đẽ, ánh mắt lướt qua lại giữa tôi và Lư Chí Viễn, sắc mắt trầm xuống, buông một câu cứng nhắc: “Không tiện.”

 

Nói xong, anh quay người bỏ đi, bóng lưng toát ra khí lạnh khiến người khác không dám lại gần, để lại tôi và Lư Chí Viễn đứng nhìn nhau ngơ ngác.

 

“À ừm, chị nấm, tôi đi làm đây nha, có gì cứ nhắn WeChat!” Lư Chí Viễn chuồn nhanh như chớp.

 

Ai cũng bận… bận… bận chút thì cũng tốt thôi mà. 

 

Tôi mất hứng đi ra khỏi tòa nhà văn phòng.

 

Giây trước còn đang tiếc nuối vì chưa xin được WeChat, chớp mắt tôi đã thấy thông tin công khai của cảnh sát viên trên bảng trưng bày trước tòa nhà văn phòng.

 

Dưới ảnh thẻ của Lương Ngộ Tri, in một mã QR nhỏ xíu.

 

Đúng là đi khắp thế gian không tìm thấy, đến lúc tìm thấy lại chẳng tốn chút công sức nào.

 

Tôi quét xong, mới biết là WeChat công vụ.

 

Thôi được rồi, cứ thêm vào rồi nói chuyện gì thì nói.

 

Tốt lắm, cách mạng đã đạt được thắng lợi giai đoạn rồi!

 

Mặc dù là một số công việc không có cảm xúc gì.

 

Tôi bắt đầu chế độ “máy điểm danh chúc buổi sáng buổi tối”.

 

[Cảnh sát Lương buổi sáng tốt lành! Hôm nay thời tiết đẹp thật, rất hợp để đi tuần tra, chúc anh bình an thuận lợi nha! (Emoji gấu trúc mê làm việc).] 

 

[Cảnh sát Lương vất vả rồi! Trực đêm nhớ giữ gìn sức khỏe nhé~ (Ảnh chó con đáng yêu chúc ngủ ngon)] 

 

Nhưng phản hồi của anh lại như AI:

 

[Chào buổi sáng.] 

 

[Tốt.] 

 

[Vẫn đang bận.] 

 

[Cảm ơn, cô cũng nghỉ ngơi sớm đi.] 

 

Nói thật, tôi nịnh sếp cũng chưa bao giờ tận tâm đến thế.

 

Ngày qua ngày đối thoại với máy móc, tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

 

Tức giận quá đi. 

 

Vào một đêm khuya cuối tuần, mười hai giờ, tôi quyết định tăng liều lượng:

 

[Cảnh sát Lương còn đang trực đêm ạ? Vất vả quá đi mất~ (Ảnh gái xinh xót xa.jpg] 

 

[Ừm, không vất vả. Cô ngủ sớm đi.] Vẫn ổn định.

 

Ngủ ngủ ngủ! Chỉ biết bắt tôi ngủ thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi dán mắt vào màn hình, m.á.u liều nổi lên.

 

Tôi lạch cạch gõ một đoạn lời tỏ tình sến sẩm rồi gửi đi: [Đừng có lúc nào cũng bảo em ngủ sớm, nếu anh thật lòng thì hãy ngủ cùng em đi.] 

 

Bên kia “đang nhập” rất lâu.

 

Tôi thấp thỏm chờ đợi phản hồi.

 

[Bây giờ không ngủ được, tôi vẫn còn việc. Chờ tôi xong việc sẽ ngủ ở phòng trực, cô cứ ngủ trước đi.] 

 

 

Không phải chứ, anh gì ơi, anh nghiêm túc đó hả?

 

Sự im lặng của tôi vang vọng như sấm.

 

Hóa ra là đưa tình cho kẻ mù xem.

 

Ngay khi tôi gần như muốn bỏ cuộc thì bước ngoặt đã đến.

 

Có lẽ Lương Ngộ Tri thực sự không chịu nổi “sự ô nhiễm tinh thần” của tôi nên anh chủ động gửi WeChat cá nhân của anh.

 

Mặc dù chỉ là đổi chỗ khác để tiếp tục “ừ à ừm” nhưng ít nhất rào cản đã nới lỏng hơn một chút!

 

Nói chuyện online thì c.h.ế.t cứng, nhất định phải đột phá offline!

 

Nhưng mà làm sao để hẹn anh ra ngoài lại là một vấn đề nan giải đó. 

 

Khi tôi đang bó tay không biết làm sao, điện thoại của Dương Điểm Điểm gọi đến, cô ấy khóc thảm: “Tô Tô! Cứu mạng! Tớ bị cún con lừa thảm rồi!”

 

Cô ấy nói đến mấy cậu em vây quanh gọi chị chị em em, cô ấy bị dụ dỗ đến mức không còn biết trời đất là gì, còn mở mấy cái thẻ tín dụng cho họ.

 

Kết quả, ngay trong ngày hôm đó tất cả đều dính đến vụ án!

 

Giờ thì hay rồi, chẳng cần đi làm nữa, phải đi tiếp nhận điều tra.

 

Mặc dù rất thất đức nhưng tôi không nhịn được cười.

 

“Tô Tứ Khởi, cậu có phải là con người không vậy? Đến nước này rồi mà cậu vẫn cười được à?”

 

Tôi hắng giọng, cố gắng tỏ ra nghiêm túc: “Không sao đâu, từ góc độ pháp lý, cậu không cần phải chịu trách nhiệm. Cùng lắm thì bị ngân hàng bên cậu truy cứu trách nhiệm, phạt vài trăm ngàn đến một hai triệu thôi.”

 

Cách điện thoại, tôi cũng có thể đoán được vẻ mặt Dương Điểm Điểm đang tức đến nghiến răng nghiến lợi.

 

“Sắc đẹp là con d.a.o hai lưỡi, tớ đã thực sự nếm trải rồi. Thôi không nói nữa, tớ đến đồn cảnh sát Thành Tây rồi.”

 

Đồn cảnh sát Thành Tây? Địa bàn của Lương Ngộ Tri!

 

Đây chẳng phải là buồn ngủ gặp chiếu manh sao?

 

“Khoan đã!” 

 

Giọng tôi vọt lên tám quãng: “Tớ thấy bây giờ cậu cực kỳ cần sự trợ giúp pháp lý chuyên nghiệp đấy! Bình tĩnh! Chị em của cậu đến ngay đây! Cố lên!”

 

“Đừng tưởng tớ không biết cậu nghĩ gì, đúng là đò trọng sắc khinh bạn.” Dương Điểm Điểm “tách” một tiếng cúp điện thoại.

 

Khi tôi đến nơi, bên phía Dương Điểm Điểm đã hỏi cung xong rồi.