Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cách một lớp vải mỏng, nhiệt độ lòng bàn tay anh nóng đến kinh ngạc.
“Cái đó…” Đi được một đoạn trong im lặng, tôi cố gắng phá vỡ sự ngượng ngùng ngột ngạt này, ánh mắt lướt qua vòng eo săn chắc của anh: “Anh mặc quần túi hộp mà còn đeo thắt dây lưng à? Hơi cộm người đó.”
Bước chân Lương Ngộ Tri bỗng khựng lại, bàn tay đang ôm eo tôi chợt siết chặt rồi lại buông ra như bị điện giật.
Vẻ mặt anh có chút không tự nhiên nhưng vành tai lại đỏ bừng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, như sắp rỉ máu.
Tôi không hiểu gì: “Tôi không có ý đánh giá cách ăn mặc của anh đâu, anh đẹp trai thế này, khoác cái bao tải lên người cũng đẹp trai.”
Lương Ngộ Tri đặt tôi xuống, tăng tốc bước chân, gần như có ý bỏ chạy.
Vừa trở về khu cắm trại, Dương Điểm Điểm đã lập tức kéo tôi vào trận chiến: “Nhanh nhanh nhanh! Đấu đội năm người! Bên mình thiếu hai! Anh cảnh sát Lư với họ vừa đủ!”
Tôi lơ đãng đăng nhập vào trò chơi, ánh mắt lại không kìm được liếc về phía Lương Ngộ Tri, như có cảm ứng, đột nhiên anh quay đầu lại.
Cách ngọn lửa trại bập bùng, bốn mắt chạm nhau.
Khóe môi Lương Ngộ Tri khẽ cong lên một đường rất nhẹ, trong đôi mắt đen như mực của anh in hình ánh lửa nhảy múa, dòng ấm áp chảy tràn.
Khoảnh khắc đó, tôi như nghe thấy tiếng pháo hoa nổ lốp bốp trong tim mình, đầu tim như bị lông vũ nhẹ nhàng cù nhẹ vừa tê vừa dại.
Cái bầu không khí mập mờ c.h.ế.t tiệt này! Quá cuốn rồi!
“Pháp sư Tô đại nhân! Mơ màng gì thế! Đường giữa! Trụ đường giữa sắp mất rồi!” Tiếng hét của Lư Chí Viễn kéo tôi về thực tại.
Tôi vội vàng thu lại tâm trí, tập trung thao tác.
Phải thừa nhận, Lư Chí Viễn và mấy người họ có ý thức siêu việt, phối hợp vô cùng ăn ý.
Tôi thắng liên tiếp năm ván, trong tiếng tâng bốc “Cô siêu quá!”, “Luật sư Tô 666!”, tôi dần mất kiểm soát, ngồi trên ghế xếp cười ngả nghiêng.
“Cẩn thận ngã đấy, cái ghế này không vững lắm đâu.” Không biết từ lúc nào Lương Ngộ Tri đã ngồi vào chỗ trống bên cạnh tôi, lòng bàn tay ấm áp vững vàng đỡ lấy cánh tay tôi.
Anh đang quan tâm tôi sao?
Điểm hưng phấn ẩn giấu trong tim tôi bỗng chốc bùng nổ, tim đập nhanh đến nỗi như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Cảm… cảm ơn.” Tôi vội vàng rụt tay lại, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Tôi liếc mắt thấy hình như khóe môi Lương Ngộ Tri cong lên thêm một chút.
Mẹ ơi! Tôi cảm thấy mình sắp cưa đổ anh rồi!
Sau buổi cắm trại, Lương Ngộ Tri đã có sức sống hơn.
Tuy trên mạng vẫn ít nói nhưng anh đã chủ động chia sẻ một vài chuyện thú vị ở đồn cảnh sát, nhắc nhở tôi về sự thay đổi của thời tiết.
Ngoài đời, anh thỉnh thoảng sẽ “tiện đường” đi qua dưới tòa nhà văn phòng luật sư của chúng tôi, “tình cờ” mang cho tôi một ly cà phê nóng.
Tấm màn che chưa được vén nhưng không khí tràn ngập những bong bóng màu hồng ngọt ngào.
Tôi thức trắng đêm để giải quyết xong một vụ án, xoa xoa thái dương đang căng cứng, đang nghĩ xem tìm lý do gì để mời anh đi ăn thì tin nhắn WeChat của anh nhảy ra trước.
Lương Ngộ Tri: [Luật sư Tô, tối nay có thể cho tôi vinh dự mời cô dùng bữa không? Có một vấn đề pháp lý muốn nhờ cô giúp đỡ.]
Tinh thần tôi lập tức phấn chấn!
[Ồ? Còn có việc tôi có thể giúp được cảnh sát Lương sao?] Tôi cố ý trêu anh.
[Gặp mặt nói chi tiết.]
Anh đến sớm hơn tôi.
Tôi vừa ngồi xuống, anh đã đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu mang theo vẻ nghiêm trọng và khẩn cầu hiếm thấy.
Anh có một vụ án an ninh công cộng nan giải.
Một nam sinh tên Tiểu Lâm, chưa đầy mười tám tuổi, sắp thi kỳ thi đại học, cậu đã xảy ra mâu thuẫn với một ông lão hơn sáu mươi tuổi ở sân bóng rổ.
Nguyên nhân là do ông lão cố tình chen vào sân chơi của đám thanh niên, hành động thô lỗ và lảm nhảm chửi bới.
Tiểu Lâm còn trẻ bồng bột, không nhịn được đã xô đẩy đối phương một cái, ông lão ngã xuống đất, kết quả giám định của bệnh viện không mấy khả quan.
Nếu không xử lý tốt, Tiểu Lâm rất có thể phải đối mặt với án hình sự, chắc chắn kỳ thi đại học sẽ tiêu tan.