Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tôi đã xem camera giám sát nhiều lần, quả thật là ông lão gây sự trước, lời lẽ khiêu khích rất quá đáng. Tiểu Lâm có lỗi nhưng cú xô đẩy trong lúc bốc đồng đó, cái giá phải trả có thể quá lớn.”

 

Lương Ngộ Tri chau chặt mày, ngón tay vô thức vuốt ve cốc nước: “Tôi không muốn nhìn cậu ấy vì một phút bốc đồng này mà hủy hoại cả đời.”

 

Anh ngước mắt lên, ánh mắt sâu thẳm mang theo sự khẩn thiết và một chút mệt mỏi khó nhận ra, nhìn thẳng vào mắt tôi.

 

Tim tôi như bị cái gì đó nhẹ nhàng va chạm.

 

“Tôi có thể thử với tư cách luật sư hỗ trợ pháp lý, đi nói chuyện với ông lão đó.” 

 

Tôi đặt thực đơn xuống, vẻ mặt nghiêm túc: “Nhưng cảnh sát Lương, anh phải đứng ngoài cuộc. Anh là người thụ lý vụ án, can thiệp quá mức ngược lại sẽ khiến bên bị hại cảm thấy bất công, nảy sinh tâm lý đối kháng, càng khó hòa giải.”

 

Khi thấy tôi đồng ý, Lương Ngộ Tri như trút được gánh nặng ngàn cân, vầng trán nhíu chặt cuối cùng cũng giãn ra: “Bất kể kết quả thế nào, tôi cũng phải cảm ơn cô.”

 

“Ồ?” Tôi hơi nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống lên bàn, chống cằm, ánh mắt mang theo nụ cười tinh quái nhìn về phía anh: “Thế, cảnh sát Lương định cảm ơn tôi thế nào đây?”

 

Anh hơi sững người, sau đó cũng cười, ánh mắt dịu dàng và trịnh trọng: “Chỉ cần không vi phạm kỷ luật và pháp luật thì luật sư Tô cứ việc nói ra.”

 

Tim tôi lỡ mất một nhịp.

 

Bầu không khí thật thích hợp, ánh đèn mờ ảo.

 

Tôi nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc của anh, câu nói đã cuộn tròn trên đầu lưỡi vô số lần, cuối cùng cũng thốt ra:

 

“Vậy thì miễn cưỡng mời anh làm bạn trai tôi nhé?”

 

Vừa nói ra, chính tôi cũng sững sờ, sau đó mặt nóng bừng lên nhưng vẫn bướng bỉnh đón lấy ánh mắt anh, không chịu lùi bước.

 

Lương Ngộ Tri không trả lời ngay.

 

Anh lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm, như chứa đựng ngân hà.

 

Vài giây im lặng, dài đằng đẵng như một thế kỷ.

 

Ngay lúc tôi sắp bị tiếng tim đập như trống dội của mình làm cho choáng váng, khóe môi anh khẽ nhếch lên.

 

“Được.”

 

Giọng nói không lớn nhưng như một hòn đá ném vào hồ nước trái tim, làm dấy lên từng gợn sóng ngọt ngào.

 

Tình yêu của người bình thường, đa phần đều đắm chìm trong cơm áo gạo tiền và những bộn bề công việc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chúng tôi cũng không ngoại lệ.

 

Anh bận tuần tra, xử lý vụ án, hòa giải những chuyện lặt vặt.

 

Tôi bận ra tòa, gặp gỡ khách hàng, nghiên cứu những tập hồ sơ dày cộp.

 

Trong những khoảng trống bận rộn của riêng mình, chúng tôi cố gắng sắp xếp thời gian cùng nhau ăn một bữa cơm, đi dạo hoặc gửi cho nhau một câu “ngủ ngon” vào đêm khuya tăng ca.

 

Ngày Tiểu Lâm nhận được đơn bãi nại của ông lão, Lương Ngộ Tri đề nghị tổ chức một buổi ăn mừng.

 

Tôi làm cơm ở nhà, lấy rượu mời anh nhâm nhi.

 

Vài lon bia vào bụng, gương mặt tuấn tú, trắng trẻo của anh nhuốm một màu hồng nhạt, ánh mắt cũng hơi mơ màng, nửa nhắm mắt tựa vào ghế sofa, bỏ đi vẻ trang nghiêm thường ngày, lộ ra vẻ mềm mại hiếm có.

 

“Cảm ơn em, Tô Tô.” Giọng anh trầm khàn, mang theo hơi men, vươn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.

 

Đầu ngón tay chạm nhau, mang theo hơi ấm nồng nàn của rượu.

 

Nhìn dáng vẻ lười biếng hiếm thấy của anh, tôi nảy ra một ý nghĩ, ghé sát tai anh, với nụ cười đầy dụ hoặc, nửa thật nửa giả nói: “Cảnh sát Lương, lời cảm ơn mà chỉ nói suông thì không đủ thành ý đâu nhỉ? Hay là lấy thân báo đáp đi?”

 

Anh chậm rãi mở mắt, đôi mắt sâu thẳm đẹp đẽ kia giờ đây như một hồ nước sâu bị bao phủ bởi hơi sương, chuyên chú nhìn tôi, trong đó rõ ràng phản chiếu hình bóng của tôi.

 

Anh không nói gì mà chỉ nắm lấy tay tôi, hơi dùng sức, kéo tôi lại gần hơn.

 

Hơi thở ấm áp đan xen, mang theo mùi rượu thoang thoảng.

 

Ánh mắt anh từ mắt tôi, chậm rãi trượt xuống môi tôi, dừng lại, mang theo sự thăm dò không lời và nhiệt độ nóng bỏng.

 

Tim tôi đập nhanh đến nỗi gần như mất kiểm soát.

 

Yết hầu anh lăn nhẹ một cái, tay kia giơ lên, những ngón tay ấm áp nhẹ nhàng vén những sợi tóc lòa xòa bên má tôi, động tác mang theo sự nâng niu cẩn trọng.

 

Sau đó, anh cúi đầu, nhẹ nhàng chạm trán vào trán tôi.

 

“Vậy thì cung kính không bằng tuân lệnh.”

 

Giọng nói trầm thấp khàn khàn như mang theo chiếc móc nhỏ, nhẹ nhàng gãi vào trái tim.

 

Âm tiết cuối cùng vừa dứt, đôi môi mềm mại, mang theo sự dịu dàng không thể chối từ và hơi men thoang thoảng, phủ xuống.

 

Ngoài cửa sổ, đèn thành phố rực rỡ, còn thế giới của tôi, vào khoảnh khắc này, được hơi ấm giữa môi răng anh thắp sáng hoàn toàn.