Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khi phu thê nhà họ Thẩm kiểm tra ra linh căn của nàng, họ liền đến thành Phù Quang nhận nhiệm vụ thuê linh điền do phủ thành chủ chiêu mộ. Hoàn toàn không có ý định để nàng tham gia đại hội chiêu đồ của các tông môn.

Thuê linh điền ở nơi tán tu tụ họp như thành Phù Quang, giá thì tương đối rẻ, nhưng điều kiện lại khá hà khắc.

Người thuê và con cái trong thời gian canh tác không được tự ý rời khỏi địa giới Phù Quang để bái sư nơi khác, trừ phi nguyện ý bồi thường số linh thạch lớn để chấm dứt hợp đồng sớm.

Cho dù con cái người thuê có chủ động gia nhập sản nghiệp của phủ thành chủ, nếu không có thủ lệnh đặc biệt cũng chẳng được rời đi, trái lệnh sẽ bị phế tu vi và đuổi khỏi thành.

Điều này tương đương với việc bái nhập tông môn và không được phản bội, cùng chung vinh nhục với nhau. Cho nên khi phủ thành chủ sụp đổ, nàng mới bị phạt đày đến mỏ linh thạch.

Chỉ còn hơn một tháng nữa là thời hạn thuê linh điền của phu thê nhà họ Thẩm sẽ kết thúc.

Thẩm Triệu luôn khuyên nàng không cần cố tu luyện, e sợ nàng sẽ bị đưa vào sản nghiệp của phủ thành chủ. Đặt tại kiếp đầu tiên, có lẽ nàng còn cảm động vì sự lo lắng ấy.

Còn chuyện tu luyện sau khi trùng sinh, dù có công pháp tốt đến đâu cũng không thể giúp nàng đạt tới Luyện khí hậu kỳ trong một tháng, trừ phi trời xanh rượt theo đút từng món thiên tài địa bảo.

Cách nhanh nhất để nàng rời khỏi thành Phù Quang mà không bị người có tu vi Luyện khí tầng bảy như Thẩm Triệu tìm được, chỉ có thể là dùng trận pháp truyền tống tốn đến một trăm viên linh thạch mỗi lần.

Hiện tại, bán hết tám tấm phù khác nhau mới được tám viên linh thạch. Số lượng này vẫn còn kém xa, mà vẽ phù để bán thì linh lực của nàng không đủ.

Trầm Tuế Nhẫm gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn, quả nhiên không có tiền thì chẳng làm được gì. Nàng cầm viên linh thạch duy nhất trong tay, đổ hết đống tạp nham trong dây chuyền trữ vật ra mặt bàn.

Nàng gạt bút vẽ bùa, chu sa, huyết thú, vài viên đá và vỏ sò vô dụng sang một bên, sau đó lấy ra một con d.a.o khắc nhỏ.

Con d.a.o khắc nhỏ này là hàng mua được từ sạp bán rong, nó còn bị mẻ một chút ở mũi khắc, nhưng tổng thể vẫn được coi là pháp khí, dù tạp chất nhiều cũng có thể dẫn linh lực.

Có công cụ là một khởi đầu tốt.

Nàng đặt d.a.o khắc xuống, sau đó đặt viên linh thạch duy nhất vào trận nhãn bên giường để kích hoạt trận pháp tu luyện. Nàng ngồi xếp bằng tĩnh tọa, thử vận hành công pháp đã bị vứt xó từ tám trăm năm trước.

Trong chốc lát, nàng đã tiến vào trạng thái nhập định. Từng màu trắng, xanh, đen, đỏ, vàng, lam băng, xanh lục, tím, đại diện cho kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, băng, phong, lôi, tám luồng linh lực như điểm sáng nhảy múa quanh thân.

Tiếc rằng công pháp quá tệ lại còn khuyết thiếu, chỉ dẫn được chút ít linh khí nhập thể, nếu tu luyện thêm nửa năm mà lên được Luyện khí tầng ba cũng coi như được ông trời thương xót.

Giờ nàng muốn tán công trùng tu cũng chẳng được, đành dùng tạm vậy.

Chỉ hơi phân tâm một chút mà linh lực lại chạy mất, phải chuyên tâm dẫn dắt mới giữ được chúng dung hòa cùng khí huyết trong cơ thể. Chỉ hai khắc sau, linh lực trong cơ thể đã đạt đến mức tối đa, nàng liền thu công.

Sau khi nàng mở mắt từ trạng thái nhập định, việc đầu tiên là ra ngoài xem có ai về chưa, vừa hay lại thấy bên sông có người quen mà lạ đang giặt gì đó.

Trời xanh phù hộ!

Nàng xách thùng nước trong sân ra bờ sông gần đó lấy nước, rồi nhổ mấy bụi cỏ, vớt ít bùn sông, còn chào người đang vặt lông gà Hỏa Trĩ cạnh đó: "Hồ gia gia giỏi thật, lại bắt được gà ngon nữa rồi."

Hồ gia gia cười đắc ý: "Ha ha ha, chỉ là may mắn thôi. Trầm Tuế à, lát nữa qua ăn nhé!"

"Vâng ạ." Trầm Tuế Nhẫm đáp không chút do dự, quả nhiên đối phương liền ngừng cười.

Giờ thì đến lượt nàng vui mừng, không cần viện cớ để đến nhà người ta nữa.

Sau khi xách thùng nước trở về phòng, nàng chọn một cái vỏ sò ưa mắt, cầm d.a.o khắc rồi rót chút linh lực vào, nhanh chóng khắc vài ký tự yêu văn cổ xưa lên đó. Lúc xong việc, mũi d.a.o cũng hóa thành tro bụi.

"Không tệ, có nhiều kiến thức luôn là điều tốt!" Trầm Tuế Nhẫm ngắm nghía thành quả của mình một lát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Sau đó nàng lấy cỏ Ô Tương vừa nhổ lúc nãy ra, dùng linh lực hong khô rồi bỏ vào chén trà, tìm đá đánh lửa trong dây chuyền trữ vật ra châm lửa, từ tốn nướng vỏ sò cho đến khi yêu văn khắc trên đó chuyển màu, rồi dùng bùn sông bọc lại đợi thêm một khắc.

Cảm thấy thời gian đã đủ, nàng bóc lớp bùn ra, rửa sạch vỏ sò, yêu văn khắc trên đó đã trông cũ kỹ hơn hẳn, nhìn như đã được khắc từ hai mươi năm trước.

Trầm Tuế Nhẫm nhanh chóng dọn sạch phòng, rồi lại ra đứng trong sân được rào bằng hàng rào gỗ.

Nàng nhìn quanh, nơi này có một nhánh linh mạch nhỏ, thành Phù Quang xây mấy căn nhà gỗ, cho những người canh tác linh điền thuê với giá hai viên linh thạch mỗi tháng.

Tất nhiên, nhà giá rẻ thì không có trận pháp phòng hộ. Hàng xóm ở đây thường cách nhau cả trăm mét, bởi thần thức của tu sĩ Luyện khí chỉ có thể bao phủ trong phạm vi ba mươi trượng, quy đổi ra cũng tầm trăm mét.

Trầm Tuế Nhẫm rời nhà, đi về phía căn nhà của Hồ gia gia theo ký ức, từ xa đã thấy ông đang nướng gà trong sân.

Ừm, hồ ly thích ăn gà, hợp lý thôi.

Nếu không phải nàng biết Hồ gia gia chính là con hồ ly trong ký ức kia, thì lần này đã bỏ lỡ một cơ hội kiếm linh thạch rồi.

Nàng vừa chạy vừa gọi: "Hồ gia gia!"

Hồ Tứ thầm nghĩ: Ngươi thật sự tới ăn trực à? Nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ phong độ: "Trầm Tuế tới đúng lúc, ta mới bắt đầu nướng đây."

Trầm Tuế Nhẫm biết ông không vui, bước vào sân liền giơ cái vỏ sò mình vừa làm giả: "Hồ gia gia, con chưa đói, muốn cho người xem cái này, nó khác với mấy cái con hay thấy."

"Cha mẹ con đã xem chưa?" Hồ Tứ nhìn nàng lại lấy thêm mấy cái vỏ sò khác ra đưa cho ông.

Chỉ nhìn một cái, ông liền chấn động trong lòng, đến con gà đang nướng cũng quên xoay, vội dùng thuật ngự vật lấy cái vỏ sò có khắc yêu văn ra.

"Cái này... khụ khụ khụ, để ta xem thử." Mấy yêu văn được khắc trên này đều là văn tự thượng cổ, ông chỉ nhận rõ hai chữ, một là "Tiên", một là "Trủng".

Suy nghĩ đầu tiên của Hồ Tứ là đồ vật này thuộc về Thái Nguyên giới, hai chữ khắc có liên quan đến "Vạn Tiên Trủng" hình thành sau trận đại chiến giữa người và yêu tộc từ mấy vạn năm trước.

Chiến trường ấy vốn đã bị đánh nát, trôi dạt trong khe nứt không gian. Cách một thời gian sẽ có người hữu duyên gặp phải, nhưng vào đó mà có ra được hay không thì phải xem số mệnh.

Cảnh giới hiện tại của ông đang dần suy yếu, thần thức bị phong cấm rất nhiều, lại thêm bị kẻ thù truy sát trốn vào nhân tộc, phải dùng đan dược để trị thương dần dần.

Nếu có thể tiến vào Vạn Tiên Trủng tìm được di phúc của tộc hồ ly, không chỉ giúp tu vi khôi phục mà có khi còn tăng thêm một bậc, chuyện độ kiếp phi thăng cũng chẳng còn xa vời.

Đến lúc đó, dù là kẻ thù gì đi nữa cũng không chịu nổi một chưởng của ông.

Lúc này, điều quan trọng là phải hiểu được ý nghĩa các chữ còn lại, xem đây có phải là cơ duyên thật sự hay không.

"Trầm Tuế à, nhìn dấu vết trên cái vỏ sò này, niên đại chỉ tầm năm mươi năm đổ lại là cùng. Có thể là bị yêu tộc nào đó dưới đáy biển đào ra, cũng có thể là do nước cuốn mà thành."

"Vậy sao? Chủ sạp ở khu giao dịch nói đống vỏ sò này được nhặt cạnh xác Huyền Quy, rất có thể đã nhiễm phải di phúc của đại yêu nên sinh ra huyền diệu. Nghe nói nếu bồi dưỡng lâu, thì có thể dùng làm linh khí bói toán sánh ngang với mai rùa. Chỉ là con nuôi nó lâu rồi, vẫn chẳng thấy tiến triển gì."

Trầm Tuế Nhẫm giả vờ thất vọng, còn chu môi với vẻ mặt nhăn nhó, làm bộ cầm lại cái vỏ sò: "Hồ gia gia, cha mẹ con không biết con dùng một viên linh thạch để mua thứ hàng giả này đâu, người đừng nói cho họ biết nhé."

Hồ Tứ sao có thể để nàng cầm lại, giả vờ lật gà để che tay: "Đào đồ quý trong đống hàng sạp kia thì một vạn lần may ra mới được một, nhưng mà con cũng không thiệt thòi đâu. Vỏ sò này được lấy từ biển sâu, xử lý qua một chút thì có thể dùng làm phụ liệu cho phấn dưỡng da."

"Thật không ạ!" Trầm Tuế Nhẫm mắt sáng rỡ: "Đợi cha mẹ về con sẽ mang bán cho đan sư ở Linh Uẩn Lâu."

"Chỉ một cái thì không đáng công chạy đi xa đâu, hừm, đúng lúc ta cũng cần, bán cho ta đi."

Kể từ khi sống ẩn dật giữa nhân tộc, Hồ Tứ ngày càng giống người đàng hoàng. Chỉ cần có thể dùng linh thạch mua được thì ông tuyệt không muốn lãng phí linh lực để cướp lấy.

(Chú thích: Một khắc là mười lăm phút.)