Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ lúc nửa đêm điện thoại của tôi không ngừng reo lên.
Tôi bực bội nhấn nút nghe, đầu dây bên kia liền truyền đến tiếng gầm gừ giận dữ.
“Chặn ư? Hà Nguyên Hi, cô dám chặn tôi ư?”
“... Ồ, Phó Vu Sâm đấy à?” Tôi dụi mắt, đầu óc còn đang mơ màng.
“Tiệc đính hôn đã bị hủy, tôi và cậu đã không còn quan hệ gì nữa, sao tôi lại không thể chặn cậu?”
Đầu dây bên kia im lặng một hồi.
“Cô làm thật đấy à?”
Tôi lật người, bàn tay của người đàn ông bên cạnh vô thức vuốt ve eo tôi, tôi đánh nhẹ vào tay anh ấy, ngược lại anh ấy còn phát ra tiếng càu nhàu khó chịu.
Đầu dây bên kia, Phó Vu Sâm gào lên: “Tiếng gì vậy? Hà Nguyên Hi! Người bên cạnh cô là ai?”
Bàn tay đang ôm eo tôi bỗng siết chặt, tôi nhíu mày, giận dữ đáp trả Phó Vu Sâm: “Chẳng phải bên cạnh cậu cũng có người phụ nữ khác à? Chúng ta đều như nhau cả thôi.”
“...”
Phó Vu Sâm im lặng vài giây, ngay khi tôi nghĩ rằng mình đã nói rõ mọi chuyện thì hắn đột nhiên cười nhạo: “Làm trò đủ chưa?”
“Cô đã bao nhiêu tuổi rồi, còn chơi trò tranh giành tình cảm của mấy cô nhóc thế này? Uất Hương có thể giống cô à?”
“Cô không chuyển tiền cho tôi là không muốn tôi quay về học đại học nữa đúng không?”
Cuối cùng, hắn cũng đưa ra thứ mà hắn cho là mối đe dọa lớn nhất.
Học đại học ư?
Tôi khẽ lặp lại ba chữ này.
“Chẳng phải cậu đã nói chỉ cần tôi dám làm ầm lên thì cậu sẽ không đi học đại học nữa à?”
Giọng nói của hắn bỗng khựng lại: “Cô nghe thấy sao? Ồ, cô nghiêm túc như vậy từ khi nào thế?”
“Bây giờ đúng như ý cậu, không tốt à?”
Tôi chẳng hề nể nang mà cúp máy.
Đêm xuân ngắn ngủi, nếu bị người mình ghét làm phiền thì chẳng đáng chút nào.
Còn việc Phó Vu Sâm về nước bằng cách nào thì đó không phải là việc của tôi.
Dĩ nhiên là nhà họ Phó có tiền rồi.
Chẳng qua là trên hòn đảo nơi ông cụ đi an dưỡng, tín hiệu không được tốt cho lắm.
Đợi đến khi hai ông cháu bọn họ liên lạc được với nhau, chắc cũng đã là chuyện của vài ngày sau.
Khi ông cụ Phó và Phó Vu Sâm tức giận trở về nước, đúng lúc tôi đang tổ chức đại hội cổ đông.
Dù tiếng chống gậy của ông cụ có vang đến mấy thì cũng bị những lời khen ngợi dành cho tôi lấn át, hoàn toàn không đáng được nhắc tới.
Đến khi ông ta quay lại, định liên lạc với những người cũ trong công ty thì mới muộn màng nhận ra, hơn một nửa tâm phúc của ông ta đã ngả về phía tôi. Còn một phần khác đã bán thẳng cổ phần cho tôi.
“Sao lại như thế… ”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thế là ngày hôm sau, trước ống kính dày đặc của truyền thông, tôi đã chính thức tuyên bố "Phó Thị" đổi tên thành "Hà Thị".
Phó Vu Sâm đứng trong văn phòng của tôi, sắc mặt xanh mét, nắm đ.ấ.m nổi đầy gân xanh.
May mà trợ lý của tôi là một người đô con có tám múi.
Tôi đã dùng qua nên không hề lo lắng về khả năng chiến thắng của anh ấy trước Phó Vu Sâm.
Anh ấy đứng chắn trước Phó Vu Sâm, ánh mắt đầy khiêu khích.
Rất lâu sau, Phó Vu Sâm lộ ra vẻ chế nhạo: “Hà Nguyên Hi, quả nhiên ông nội nói không sai, cô giống hệt bố mẹ cô.”
Hắn gằn từng chữ một: “Bụng dạ khó lường!”
Tôi khó tin lặp lại lời hắn nói: “Bụng dạ khó lường ư?”
Thiếu niên kiêu ngạo ngẩng cao đầu, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ: “Chẳng lẽ không phải à? Phó Thị là tâm huyết của bố mẹ tôi! Bố mẹ cô đỏ mắt ghen tị, ngáng chân khắp nơi, cuối cùng đã gặp quả báo, bị tai nạn xe c.h.ế.t là đáng đời!”
“Còn cô nữa, bố mẹ tôi tốt bụng nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi như cô, không ngờ cô lại giống hệt bố mẹ cô, đều lăm le Phó Thị! Bề ngoài giả vờ thích tôi, nhưng trên thực tế lại ngấm ngầm làm chuyện xấu! May mà tôi chưa bao giờ tin cô!”
Hắn ta càng nói càng tức giận: “Cô cứ chờ đấy! Nhất định tôi sẽ đoạt lại công ty!”
Tôi càng nghe càng thấy buồn cười: “Ban đầu công ty là do hai nhà cùng nhau thành lập, lẽ nào bên trong không có tâm huyết của bố mẹ tôi? Trước đây nhà họ Phó đổi họ cho nó là điều hiển nhiên ? Dựa vào đâu mà đến lượt tôi đổi tên công ty thành họ Hà thì nhà họ Phó các người lại tức điên lên?”
Phó Vu Sâm liền buột miệng nói: “Bớt lừa gạt người khác đi! Năm đó bố mẹ cô còn lấy cả tiền bán thuyền chài của nhà tôi để đầu tư! Sau đó còn chiếm không biết bao nhiêu cổ phần, đã quá hời cho các người rồi!”
Tôi không khỏi lặng người, nhìn hắn bằng ánh mắt nặng nề hơn vài phần: “Thì ra, ông cụ đã giải thích với cậu như thế à?”
Thảo nào Phó Vu Sâm luôn đòi tiền tôi một cách đường hoàng, rõ ràng ông cụ đang nắm giữ một khoản tiền lớn.
Thì ra hắn luôn nghĩ rắng tôi mắc nợ hắn, nhà tôi mắc nợ nhà hắn.
Tôi nhấc mí mắt, nghiêm túc nhìn Phó Vu Sâm.
Người đàn ông này từng theo tôi suốt tuổi thơ.
Phó Vu Sâm không hề cảm thấy có gì bất thường liền giận dữ tiến lên, hất đổ toàn bộ đồ đạc trên bàn làm việc của tôi xuống.
“Nếu năm đó em gái tôi không phải vì thiếu khoản tiền này, làm sao có thể c.h.ế.t vì không có tiền chữa bệnh!”
Tiếng khung ảnh vỡ vụn trong văn phòng trống trải nghe cực kỳ chói tai.
Tôi vừa định mở miệng châm chọc, lại sững sờ trong thoáng chốc khi nhìn thấy ảnh chụp chung hồi bé của tôi và hắn ở trong khung ảnh.
Trong ảnh là tôi hồi nhỏ, Phó Vu Sâm và em gái sinh đôi của hắn.
Im lặng một hồi, Phó Vu Sâm lại nhếch mép cười cợt: “Đóng kịch ngần ấy năm, cô đúng là không biết mệt nhỉ!”
Hắn nhấc chân, không hề nể mà nang giẫm lên tấm ảnh đó.
Trái tim tôi đã không còn cảm thấy đau đớn, mặc cho hắn phát điên ở trước mặt. Sau đó, tôi thản nhiên nhìn hắn.
Hắn bị tôi nhìn đến rợn người, vô thức ngậm miệng lại.
Tôi nói bằng giọng điệu bình tĩnh: “Vậy ông cụ có kể cho cậu nghe, hai mươi năm trước vì cờ bạc, ông ta đã mượn nhà tôi một khoản tiền lớn.”
Mọi chuyện sau đó đã quá rõ ràng.