Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Với một tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, vành tai trắng ngần của anh nhanh chóng ửng hồng.

Thật là thú vị, hóa ra người trong mộng của phụ nữ Bắc Thành vẫn còn là một chàng trai lớn ngây thơ.

Tôi cảm thán phóng đại: "Thật vậy sao!"

Tần Phong, cuối cùng cũng có ngày nay của anh!

Từ nhỏ đến lớn, Tần Phong luôn là con nhà người ta.

Học giỏi, thể thao tốt, còn đẹp trai, không thể chê vào đâu được.

Nhưng chính vì quen biết, nên bố mẹ tôi cứ lấy hai chúng tôi ra so sánh.

Trong miệng họ, tôi không điểm nào bằng được Tần Phong.

Cuối cùng cũng bắt được cơ hội, đương nhiên phải trêu chọc cho đã.

"Tần Phong, không phải chứ, không phải chứ, có cần chị giới thiệu cho em mỹ nữ không?"

Anh ta rõ ràng là hơi tức rồi, đẩy tôi ra, đứng dậy đi thẳng ra cửa văn phòng, có chút mùi vị bỏ chạy.

Tôi đương nhiên không thể bỏ qua anh ta, vội vã lẽo đẽo theo sau, lảm nhảm phía sau lưng.

Mơ màng lên xe anh ta, tôi mới phát hiện hướng đi này có chút không đúng lắm, không phải là tiệm cơm tư nhân chúng tôi thường ăn trưa, mà giống như... nhà anh ta hơn.

Tôi nhìn gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của anh, trong mắt đầy nghi hoặc: "Không phải đi ăn cơm à?"

"Anh đã nói lúc nào là sẽ dẫn em đi ăn cơm?"

Thái độ hơi kém, nhưng không nghe ra cảm xúc gì.

"Vậy thì dừng xe ở cửa đi, em đón xe đi ăn trưa, đói cht mất."

Gai xương rồng

"Hừ, muộn rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh rẽ một góc, lái thẳng vào sân nhà, động tác đỗ xe khóa cửa nhất khí thành.

Nhưng tôi còn chưa kịp xuống xe, anh đã nhốt tôi trong xe.

Tôi dùng sức đập cửa kính, cố gắng đánh thức lương tri cuối cùng của anh.

Nhưng anh đứng bên ngoài bất động, ánh mắt đổ lên người tôi có chút tinh nghịch như đang trêu chọc trẻ con.

Cuối cùng, trước khi tôi chửi thề, cửa xe được mở ra.

"Này, anh này,"

Tần Phong không đợi tôi, quay người đi thẳng vào biệt thự, tôi phải chạy theo mới may ra theo kịp.

Căn nhà này của anh tôi cũng đã đến nhiều lần, tháo giày vào phòng khách một cách thuần thục.

Thấy Tần Phong dừng chân, định tiến lên tranh luận với anh.

"Tần Phong, em nói cho anh biết, hành vi này của anh rất xấu."

Tay vừa với tới vai anh, đã bị anh kéo mạnh vào lòng, trong nháy mắt đã ngồi lên đùi chắc nịch của anh, bên tai là giọng nghiến răng: "Hóa ra, Hi Hi rất hiểu chuyện mà!"

"Hả?"

Sao tôi nghe không hiểu nữa, nhưng nghĩ lại chắc là anh không phục vì bị tôi trêu chọc lúc nãy.

"Đương... đương nhiên rồi."

Rõ ràng là tôi hơi sợ rồi, nhưng vẫn ra vẻ đối mặt trực tiếp với ánh mắt anh.

Hơi thở nóng ẩm phả vào sau tai ngứa ngáy, đầu mũi tràn ngập mùi hương dễ chịu của anh.

Tần Phong nhìn tôi ấp a ấp úng một lúc lâu, buông ngón tay vốn đang nắm lấy tôi, làm ra vẻ hiểu rồi.