Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chỉ là hộ vệ thôi sao?”

“Tất nhiên rồi, ta vẫn luôn giữ mình trong sạch! Không tin thì ngươi thử xem!”

Vừa nói ta vừa bắt đầu cởi áo, hôm nay nhất định phải để chàng thử một lần để chứng minh ta trong sạch!

Chàng hoảng hốt, vội kéo áo ta lại:

“Không cần, ta tin ngươi được chưa?!”

“Thật không?”

“Ngươi mau mặc áo vào đi, ngươi như vậy còn ra thể thống gì nữa.”

Ta mặc lại áo:

“Có gì đâu, mẹ ta bảo là không cần câu nệ tiểu tiết.”

Hiểu lầm được hóa giải, ta đề nghị để chàng ở lại.

Nhưng Tát Khắc nói chàng phải quay về.

“Người của bộ tộc vẫn đang đợi ta, một bộ tộc chiến bại sẽ không có kết cục tốt đẹp, ta nhất định phải quay về cứu họ.”

Thảo nguyên có mười tám bộ tộc, vốn đã chẳng yên bình, thêm vào đó là Vương đình Tây Sa chỉ lo hưởng lạc cho riêng mình, hoàn toàn không đoái hoài đến sống c.h.ế.t của các bộ tộc phía dưới, vừa thu cống phẩm nặng nề, vừa ép họ tiến cống những thiếu nữ xinh đẹp.

Dùng lời mẹ ta mà nói thì, đúng là thối nát, vô cùng thối nát.

Tát Khắc muốn xông vào g.i.ế.c sạch, nhưng dù trong bộ tộc của chàng vẫn có người tiếp ứng, chàng cũng cần có người từ ngoài đánh vào mới được.

May mà mẹ ta không chỉ mua mình Tát Khắc, mà còn mua cả những người trong tộc chàng bị bán làm nô lệ cùng lúc.

Số người không nhiều, nên ta lại cho chàng mượn thêm nhân lực của Hồng Vận thương hội.

“Nếu ngươi thành công, đừng quên quay lại báo đáp ta.”

Trước lúc lên đường, chàng trịnh trọng nói với ta một câu cảm ơn.

Chờ chàng cưỡi ngựa đi xa rồi, mẹ ta mới xuất hiện:

“Nếu hắn thất bại, thương vụ này ta lỗ to rồi.”

“Nếu hắn thành công, sau này thương hội Hồng Vận của chúng ta thông thương với thảo nguyên sẽ thuận buồm xuôi gió.”

“Đầu tư quả nhiên luôn đi kèm rủi ro.”

Thấy ta không nói gì, bà xoa đầu ta:

“Yên tâm đi, hắn sẽ thành công, vận khí làm ăn của mẹ trước giờ rất tốt.”

Mà vận khí làm ăn của mẹ ta, đúng là tốt thật.

Tốt đến hơi quá.

Bởi vì Tát Khắc không chỉ đánh bại bộ tộc Vát Đạt, giành lại bộ tộc của mình, mà còn san bằng các bộ tộc khác.

Sau khi đánh bại cả mười tám bộ tộc, chàng lại vung kiếm hướng về Vương đình Tây Sa.

Vương đình Tây Sa thối nát kia hoàn toàn không chống đỡ nổi.

Chưa đầy nửa năm, Tát Khắc đã trở thành chủ nhân của cả thảo nguyên, lập ra triều đại mới – Hạ Đông Vương đình.

Chàng đã làm vua rồi.

Khi biết được tin này, mẹ ta suýt nữa thì sặc nước trà:

“Vận khí làm ăn của ta cũng mạnh quá rồi nhỉ? Đầu tư bừa một cái, lại đầu tư ra luôn một vị tân vương của Thảo nguyên?”

Ta cũng c.h.ế.t lặng.

Càng khiến ta trở tay không kịp hơn là: để chúc mừng tân vương Hạ Đông đăng cơ, hoàng đế Đại Vĩnh quốc định gả con gái mình cho tân vương làm vương phi.

Nói ngắn gọn: hòa thân.

Ta lại buồn bực mấy ngày liền.

Tát Khắc vừa lên ngôi, cần củng cố quyền lực. Sự ủng hộ của hoàng đế Đại Vĩnh quốc, chàng không thể từ chối.

Vậy nên, Tát Khắc sẽ cưới người khác làm vương phi.

Mẫu thân ta nhìn thấu tâm tư của ta, đưa cho ta một miếng bánh hoa quế:

“Có phải theo ta ra ngoài lâu quá rồi, ngươi quên mất cái gì rồi không?”

“Cái gì?”

“Hoàng đế Đại Vĩnh, chẳng phải là cha ngươi sao?”

À đúng, suýt nữa ta quên ta là công chúa.

Năm đó mẫu phi giả chết, đưa ta rời khỏi hoàng cung.

Bà và phụ hoàng không có tình cảm gì, trong lòng chỉ có sự nghiệp.

Giờ mà muốn để phụ hoàng nhận lại ta, chắc là cũng khó đấy, quan trọng nhất là... việc này hình như tính là khi quân nhỉ?

Mẹ ta bảo không sao.

Bà có cách.

“Miền Nam lũ lụt, miền Bắc hạn hán, dân lưu vong đầy rẫy, quốc khố trống rỗng, cha ngươi đang rầu vì không có tiền, ta sẽ giúp ông ta giải quyết vấn đề đó, thì ông ta cũng phải giúp ta giải quyết vấn đề của ta.”

Không biết cuối cùng bọn họ thương lượng thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mẹ ta không trở lại hậu cung, bà vẫn là Kim lão bản của bà, còn ta thì được phụ hoàng nhận làm nghĩa nữ, chuẩn bị hòa thân đến Hạ Đông vương đình.

Con gái ruột biến thành con gái nuôi, cũng thật là nghĩ ra được.

Ta hỏi mẹ ta làm sao mà khiến phụ hoàng đồng ý.

Bà chỉ nhàn nhạt nói:

“So với một nữ nhân, đàn ông càng để tâm đến lợi ích của mình, càng là người ở ngôi cao, lại càng như vậy. Cha ngươi cần một Kim lão bản có thể giúp ông ta giải quyết quốc khố trống rỗng hơn là cần một phi tử không mấy quan trọng trong hậu cung.”

Phụ hoàng quả nhiên vẫn như cũ.

Thông thạo đạo lý đế vương, nhưng lại thiếu vài phần chân tình.

Đối với ông ta, lợi ích luôn được đặt lên hàng đầu. Nhưng như vậy cũng tốt, dù sao bây giờ mẹ ta cũng đủ vốn để đàm phán với ông ta rồi.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, thì truyền đến tin Hạ Đông vương đình từ chối hòa thân.

Không phải chứ, hắn điên rồi à?!

Hắn sao dám từ chối hòa thân vào thời điểm này?!

Ta gấp đến mức thúc ngựa ngày đêm chạy tới thành Thốc Vân, lại phát hiện hắn đã chờ sẵn từ lâu.

Vừa thấy ta, hắn vui mừng rạng rỡ:

“Ta đến đón nàng đây.”

Ta xông tới cho hắn một cú đ.ấ.m vào đầu:

“Có công chúa không cưới, ngươi bị điên rồi à?!”

Hắn ôm đầu, sắc mặt nghiêm túc:

“Ta không thể cưới người khác.”

“Ngươi vừa mới lên ngôi, biết có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào ngươi không? Có được sự ủng hộ của hoàng đế Đại Vĩnh chỉ có lợi cho ngươi thôi!”

“Ta nói rồi, ta sẽ không cưới người khác. Vương phi của ta chỉ có thể là nàng.”

Nói xong, hắn trực tiếp vác ta lên ngựa, đưa ta về Hạ Đông vương đình.

Trong cung điện đã được hắn trang trí rực rỡ, tràn ngập không khí hỷ sự. Hắn ném ta lên giường cưới, nắm tay ta áp lên cơ bụng rắn chắc của hắn, cúi người xuống, mạnh mẽ ép hỏi:

“Chẳng lẽ nàng không thích sao?”

“Thích…”

Hắn lại đặt tay ta lên n.g.ự.c mình:

“Vậy chỗ này thì sao?”

“Cũng thích…”

Cuối cùng, hắn mang vẻ mặt đau thương, tựa cằm lên lòng bàn tay ta:

“Vậy sao nàng lại muốn đẩy ta cho người khác?”

“Ta không có.”

“Thế tại sao nàng cứ ép ta cưới công chúa kia?”

“Ngươi không thể cưới rồi tính tiếp sao?”

Người đó chính là ta mà!

“Không thể. Như vậy với nàng ấy cũng không công bằng. Ta không muốn làm lỡ cả đời người khác, vì ta biết ta chỉ muốn có nàng.”

Tim ta run lên một cái, đây là… kiểu cói con trung tình mẹ hay nói sao?

Nhìn vào đôi mắt đầy tình ý của hắn, ta không kìm được nữa:

“Công chúa tên Mộ Vân Tử mà ngươi sắp cưới kia, chính là ta.”

Hắn ngẩn người một lúc:

“Không phải nàng tên là Kim Tử sao?”

Ta cong khóe môi:

“Đúng vậy, bây giờ ta theo họ mẹ, tên là Kim Tử. Nhưng cha ta họ Mộ Vân.”

Hắn vẫn đang mơ hồ, bị ta đẩy ngã xuống.

“Ngươi đã si tình với ta như vậy, hôm nay ta tuyệt đối không phụ tấm chân tình của ngươi.”

“Nàng muốn làm gì?”

“Làm chuyện ta muốn làm ngay từ đầu — ăn người.”

Quả nhiên sói con nơi thảo nguyên thật dẻo dai, giày vò đến tận nửa đêm cũng không biết mệt.

Nhưng ta thì mệt rồi.

Hắn tựa đầu vào vai ta, giọng mang theo chút khẩn cầu:

“Ta còn muốn nữa…”

Ta dứt khoát đẩy hắn ra:

“Không, ngươi không muốn!”

(Hết truyện)