Ban tuyển sinh của Thanh Hoa đến nhà tôi, nói muốn nhận tôi vào học.
Mẹ tôi đẩy em gái song sinh của tôi ra, đồng thời nháy mắt ra hiệu bảo tôi vào trong nhà.
Bà lại muốn giở trò cũ, ép tôi nhường suất vào Thanh Hoa cho Phương Tư Tư.
Kiếp trước, mẹ lấy cái c.h.ế.t ra uy hiếp, tôi cầm d.a.o rạch lên mặt mình.
Tôi tưởng rằng như vậy, Phương Tư Tư sẽ không còn nhắm vào tôi nữa.
Không ngờ cô ta còn tàn nhẫn hơn, lại tự rạch một vết thương y hệt ở cùng vị trí.
Sống lại một đời, tôi phải làm chính mình.
Phần 1
Tôi và Phương Tư Tư là chị em song sinh, ngoại hình giống hệt nhau.
Tuy ngay cả bố mẹ cũng không phân biệt được ai là ai, nhưng thực ra, chưa từng có ai nhận nhầm chúng tôi.
Không phải vì khuôn mặt, mà là do quần áo.
Từ khi có ký ức, tôi đã thấy Phương Tư Tư ăn mặc như một nàng công chúa nhỏ, còn tôi chỉ có thể mặc quần áo cũ họ hàng gửi lại.
Tôi cũng từng muốn được một lần làm công chúa xinh đẹp nên đã đề nghị đổi đồ với cô ta.
Phương Tư Tư làm bộ ngây thơ: "Không đổi đâu, hôi c.h.ế.t đi được."
Chúng tôi chỉ cách nhau vài phút khi sinh ra nhưng số phận lại hoàn toàn khác biệt.
Bố mẹ tôi mê tín, dù bát tự của chúng tôi giống nhau.
Thầy bói nói rằng, dù sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng mức độ vượng khí của giờ sinh lại khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Phương Tư Tư là mệnh vượng gia, vượng phu.
Tôi nghĩ mãi không hiểu, nếu cô ta đã "vượng" như vậy, sao không đặt luôn là "Phương Vượng Vượng"?
Còn tôi thì bị đặt tên là Phương Phàm Phàm, bố mẹ bảo tôi quá bình thường nên mới đặt cái tên này.
Bố mẹ nói tôi sinh sớm hơn Phương Tư Tư vài phút, cướp mất dinh dưỡng của cô ta, khiến cô ta sinh ra đã yếu ớt.
Từ nhỏ đến lớn, tôi đều phải nhường nhịn Phương Tư Tư, nếu không sẽ bị xem là đứa con hư.
Chỉ cần Phương Tư Tư bị trầy xước hay vấp ngã, lỗi đều thuộc về người chị "không biết chăm sóc" em gái.
Họ quên mất rằng, tôi chỉ lớn hơn Phương Tư Tư có ba phút.
Năm tôi năm tuổi, bố mẹ lấy lý do học phí ở thành phố quá đắt, không nuôi nổi hai đứa con cùng học, nên đã gửi tôi về quê cho bà nội.
Tôi vui lắm, cuối cùng cũng không cần nơm nớp lo sợ đi theo sau Phương Tư Tư, làm cái bóng bảo vệ cô ta nữa.
Mười năm ở quê, bố mẹ chưa từng về thăm tôi lần nào.
Nếu không phải mỗi năm Tết đến họ gọi điện về, có lẽ tôi đã nghĩ mình là đứa trẻ mồ côi.
Năm mười lăm tuổi, tôi thi xong cấp hai.
Bố mẹ đón tôi về, vừa về đến nhà, tôi còn chưa kịp nhìn phòng của mình.
Họ đã yêu cầu tôi đổi thân phận với Phương Tư Tư, để cô ta thay tôi vào học trường cấp ba trọng điểm mà tôi đã thi đỗ.
Còn tôi, phải thay cô ta vào học trường cấp ba bình thường mà cô ta đỗ.
Tôi thắc mắc: "Không sợ đổi thân phận xong, con sẽ kéo vận mệnh của em ấy xuống à?"
Bố mẹ cười: "Không sao, con ở quê mấy năm, đã hấp thu linh khí tổ tiên, nên học mới giỏi lên. Con và Tư Tư đổi chỗ, chắc chắn con bé cũng học giỏi hơn."
Tôi phì cười. Đây không phải là mê tín phong kiến thì là gì?