Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Vĩnh An nắm lấy cổ tay bà ấy rồi hất ra sau, Trương Quý Anh bắt đầu gào khóc.
"Câm miệng!" Tạ Vĩnh An trước đây tính cách khá yếu đuối, đột nhiên trở nên cứng rắn khiến Trương Quý Anh giật mình.
Bà ấy gọi điện cho Tạ Quan Bảo ngay trong đêm, bảo ông ấy về nhà.
Tạ Quan Bảo lúc đầu còn ngang ngạnh cãi cùn, thấy Tạ Vĩnh An không chịu bỏ cuộc thì vội vã quay về.
Tạ Vĩnh An hỏi về thân thế của mình, Tạ Quan Bảo và Trương Quý Anh một mực khẳng định, anh ấy là do họ nhặt được.
Lúc đó họ kết hôn ba năm, bụng Trương Quý Anh vẫn không có động tĩnh gì.
Tạ Quan Bảo đi làm công bên ngoài, ôm một đứa bé về để bịt miệng thiên hạ.
Trương Quý Anh tưởng đó là con riêng của ông ấy ở bên ngoài, hai người đóng cửa đánh nhau một trận, cuối cùng đồng ý để đứa bé ở lại, nhưng bà ấy không nuôi.
Tạ Vĩnh An truy hỏi nhặt được ở đâu, Tạ Quan Bảo nói đại một nhà ga ở một thành phố nào đó.
"Nhiều năm như vậy trôi qua, muốn tìm được bố mẹ ruột chẳng khác nào mò kim đáy bể. Bố mẹ nuôi con nhiều năm như vậy, sớm đã coi con như con ruột rồi."
Tạ Vĩnh An cười lạnh một tiếng, "Con ruột? Không phải các người từng hối hận vì không ném tôi xuống sông cho c.h.ế.t đuối sao?"
Tạ Quan Bảo nhìn Trương Quý Anh, Trương Quý Anh cười gượng, "Đó là tại mẹ, mẹ tưởng con là con riêng của ông ấy..."
10
Tạ Vĩnh An chấp nhận lời giải thích của họ, đề nghị chia tài sản.
Trương Quý Anh không đồng ý náo loạn một hồi, Tạ Quan Bảo ngăn bà ấy lại, nói sẽ suy nghĩ.
Tôi càng nghĩ càng thấy chuyện này không ổn, lời nói của Tạ Quan Bảo nghe có vẻ hợp lý, nhưng ông ấy nói năng quá ấp úng.
Theo tính cách của Trương Quý Anh, nếu nghi ngờ Tạ Vĩnh An là con riêng, không làm ầm ĩ lên mới là lạ.
Tính cách của Tạ Quan Bảo nóng nảy, dễ nổi giận, căn bản không phải là người có lòng trắc ẩn.
Nhà ga có nhiều người như vậy, nếu thật sự có người vứt con mà ông ấy nhặt được, ông ấy sẽ không tìm nhân viên nhà ga sao?
Có khả năng nào Tạ Vĩnh An không phải được nhặt mà là bị bắt cóc không?
Tạ Vĩnh An cũng có nỗi lo này, quyết định đến đồn cảnh sát để lấy mẫu DNA.
Tạ Quan Bảo đã đồng ý chia tài sản, đất đai trong nhà chia làm hai, Tạ Vĩnh An và Tạ Vĩnh Hân mỗi người một phần.
Ngay trong ngày phân chia tài sản, chúng tôi đã chuyển đến căn nhà trống bên cạnh nhà thím Phó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Con trai thứ hai của thím Phó làm việc ở huyện thành, căn nhà đó đã bỏ trống. Trước khi nhà ở thành phố sửa xong, chúng tôi đều sống ở đó.
Vì trong nhà không có ai nấu cơm, cũng không có ai làm việc nhà, Trương Quý Anh đi theo Tạ Quan Bảo đến nơi ông ấy làm công.
Trong một thời gian, cuộc sống của tôi đã yên bình trở lại.
Giống như kiếp trước, Tống Dĩnh theo sự chỉ đạo của Tạ Vĩnh Hân và Phan Lị, mỗi cuối tuần đều đến làng tìm tôi, nói muốn làm một đề tài.
Tôi đồng ý cho cô ta đến quay phim, nhưng bản quyền nội dung quay thuộc về tôi, và bản gốc video quay cũng phải sao lưu nguyên vẹn cho tôi.
Tống Dĩnh cười nói, "Chị dâu cứ yên tâm, em tuyệt đối sẽ không dùng để làm việc khác đâu, thật sự chỉ là cần cho nghiên cứu đề tài thôi."
Kiếp trước cô cũng nói như vậy, kết quả thì sao? Sau khi tài khoản phát triển lớn, có nhiều fan rồi thì chỉnh sửa ma quái thao túng cuộc đời người khác!
Sau khi ký hợp đồng và công chứng, Tống Dĩnh mỗi dịp lễ đều đến, đôi khi không có dịp gì cũng sẽ hẹn trước với tôi.
Tôi có ý thức duy trì hình ảnh trước ống kính, chăm chỉ tháo vát, hài hước thú vị, yêu thương người già, đối xử tốt với dân làng, thậm chí còn tìm làng bao cả mấy ngọn núi và mấy cái ao cá.
Tiệm sửa xe có thể đảm bảo cuộc sống hằng ngày của chúng tôi, tin tức giải tỏa cũng đã xác nhận rồi, đất đai đứng tên chúng tôi về cơ bản đều không bị giải tỏa, muốn cuộc sống tốt hơn một chút, tôi định giống như kiếp trước, làm kinh doanh trồng trọt và chăn nuôi.
11
Bước đột phá nằm ở năm thứ ba Tạ Vĩnh Hân học nghiên cứu sinh.
Có một người xe bị hỏng, vừa hay đến tiệm sửa xe của Tạ Vĩnh An.
Phát hiện Tạ Vĩnh An và anh ấy trông rất giống nhau, hai người nói chuyện một lúc, rồi khơi ra một chuyện cũ.
Chú hai của anh ấy vào những năm 90 đã đến Thâm Quyến làm ăn, nhân cơ hội đặc khu kinh tế mở cửa, chú hai kiếm được khá nhiều tiền.
Năm đó trước Tết Nguyên đán, anh ấy đưa thím hai và đứa con vừa mới sinh không lâu lái xe về Miền Bắc ăn Tết, trên đường xảy ra tai nạn giao thông, hai vợ chồng một người c.h.ế.t tại chỗ, một người c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều do chậm trễ thời gian cứu chữa, đứa bé và chiếc túi chứa gần một trăm nghìn tệ đều biến mất.
Tạ Vĩnh An nghi ngờ họ là anh em họ, liền lập tức làm giám định, kết quả cho thấy hai người có quan hệ huyết thống.
Tạ Vĩnh An quyết định thử Tạ Quan Bảo một chút.
Ngày Tết Nguyên đán, Tạ Vĩnh An mua mấy chai rượu ngon, chủ động xin lỗi Tạ Quan Bảo, nói rằng lúc đó anh ấy vừa mới biết mình không phải con ruột, trong lòng không dễ chịu, thái độ đối với Tạ Quan Bảo rất tệ, sau mấy năm bình tĩnh, anh ấy đã suy nghĩ rất nhiều. Dù Tạ Quan Bảo không cho anh ấy đủ tình yêu thương, thậm chí đôi khi còn khó duy trì được cuộc sống ấm no, nhưng anh ấy vẫn lớn đến từng này.
Anh ấy kính rượu Tạ Quan Bảo, nói cảm ơn ông ấy đã không g.i.ế.c c.h.ế.t mình.
Tạ Quan Bảo uống rượu nhiều, thuận theo lời của anh ấy, "Năm đó mày bé tí tẹo, mắt cứ nhìn chằm chằm tao không chớp, đôi mắt đó quá trong, nhìn mà tao thấy hoảng.
Năm đó mùa đông thật lạnh, tuyết rơi đặc biệt dày, tao không kiếm được tiền, đến tiền về nhà cũng không có, liền "mượn tạm" một chiếc xe máy cũ ở một cửa hàng xe máy cũ, đi được nửa đường thì hỏng.
Tao vẫy xe trên đường, chỉ có một chiếc dừng lại. Một đôi vợ chồng mang theo một đứa bé sơ sinh, nguyện ý cho tao đi nhờ một đoạn.