1
"Tôi muốn ly hôn với Phó An Thần."
Tôi bất ngờ nốc cạn ly rượu: "Ực."
Thời Niệm vui vẻ, ghé sát mặt tôi giả làm mặt quỷ: "Cuộc sống sinh hoạt của hai vợ chồng không hợp à?”
"Tổng giám đốc Phó, không được hả?"
Tôi đỏ mặt rồi xua tay: "Không phải! Cậu đừng nghĩ bậy."
Tôi vội vàng bổ sung thêm: "Tình cảm giữa tôi với anh ấy không ổn."
Thời Niệm trưng ra bộ dạng của một người từng trải.
"Khương Kỳ Nghiên, cậu đừng có giả bộ, đó chính là Phó An Thần đó, chẳng phải hồi cấp ba cậu thầm thích anh ấy ba năm sao? Mới cưới đã thay lòng thì chỉ có một nguyên nhân thôi."
Tai tôi nóng lên rồi nghe thấy giọng Thời Niệm càng ngày càng nhỏ: "Của tổng giám đốc Phó, nhỏ lắm à?"
Trong đầu tôi chợt hiện lên hình ảnh…
Làn da rám nắng của Phó An Thần cùng cơ bụng săn chắc màu lúa mạch kề nhau.
Khi cánh tay rắn chắc mạnh mẽ của anh ấy đỡ đùi tôi lên sẽ để lại một vết đỏ.
Hơi thở nóng rực bên tai cùng những giọt mồ hôi nhỏ xuống người tôi rung động mãnh liệt.
Tôi không chịu nổi nữa mà lập tức bật dậy.
"Không... Không nhỏ."
Thời Niệm cười gian xảo hơn: “Vậy lớn lắm à?”
Tôi chưa kịp nghĩ thì đã vô thức gật đầu.
"Aaaa!"
Tôi vội vàng xua tay gạt đi những hình ảnh không phù hợp với trẻ em trước mặt mình.
"Không được hỏi nữa, mau uống rượu đi!"
Tôi uống được vài chén thì đã chẳng phân biệt nổi phương hướng.
Tôi túm lấy Thời Niệm mà nói hết những điều nên và không nên nói...
"Phó An Thần là đồ biến thái! Tôi chính là công cụ của anh ấy."
"Cậu đừng nhìn vẻ mặt cấm dục của anh ấy…Ực."
"Ngày nào, anh ấy cũng muốn thứ kia!"
"Ngay cả con lừa trong sản xuất cũng không dám làm mệt như vậy… Hu hu hu…"
"Quá đáng nhất chính là, lúc anh ấy ngủ còn muốn... Còn muốn..."
Trước mắt tôi hiện lên sự lấp lánh, má ơi, tôi như thấy cả sao trời.
Tôi cố căng mắt ra, thì ra là đôi mắt long lanh ngập nước mong đợi của Thời Niệm.
"Mau nói đi chị em của tôi ơi, anh ấy còn muốn cái gì nữa á?"
Tôi ôm lấy mặt cô ấy, chạm trán cô ấy rồi thì thầm nỉ non: "Tôi, không, nói, cho, cậu, biết, đâu."
Tôi nói xong thì không chịu nổi nữa mà gục ngã lên bàn.
Trong cơn mơ màng, hình như nghe thấy tiếng Thời Niệm gọi điện thoại cho Phó An Thần.
"Tổng giám đốc Phó, vợ anh say mèm ở nhà tôi rồi này..."
Tôi chép miệng rồi khẽ oán giận: "Sớm thôi sẽ không còn là…Vợ nữa.”
...
Không bao lâu sau, hơi thở tràn ngập hương cỏ quen thuộc xuất hiện.
"Cậu ấy vừa mới đòi ly hôn đấy."
Thời Niệm giao tôi cho Phó An Thần.
Tôi nghe thấy Phó An Thần cười lạnh.
"Ly hôn ư?"
"Cô ấy nằm mơ đi."
Đầu óc tôi choáng váng, nhào vào người Phó An Thần rồi nghịch cúc áo sơ mi của anh ấy mà không thấy được mặt anh ấy đen như đ.í.t nồi.
2
Tôi và Phó An Thần kết hôn chớp nhoáng.
Tôi đã ấp ủ từ lâu, còn anh ấy thì bốc đồng.
Tôi không ngờ đi xem mắt lại gặp được hot boy của trường cấp ba.
Khi xem mắt, anh ấy nói công việc bận, gia đình giục gấp.
Tôi hiểu anh ấy đếncho xong chuyện.
Nhưng tôi thật sự muốn hẹn hò với anh ấy.
Thế là tôi dùng hết mọi thủ đoạn quấn lấy anh ấy, cuối cùng anh ấy cũng đồng ý qua lại với tôi.
Qua lại được một tuần, tôi nhân lúc có hơi men đã hôn anh ấy.
Khoảnh khắc chạm môi, con ngươi màu nâu của anh ấy giãn nở như động đất, cuối cùng vẫn nhịn không đẩy tôi ra.
Tôi sợ hãi nhận ra muộn màng, run rẩy nói: "Tôi... Tôi sẽ chịu trách nhiệm, hay là chúng ta kết hôn đi."
Hắn đứng chỗ ngược sáng nhìn xuống tôi, cảm giác áp bức vô cùng mạnh mẽ.
"Cô uống say rồi?"
Tôi lắc đầu: "Không có!"
Tôi dứt khoát nhắm mắt làm liều, hét lớn: "Phó An Thần, có muốn kết hôn với tôi không?"
Lâu thật lâu vẫn không có tiếng đáp lại, tôi mở mắt ra thì thấy Phó An Thần đang cười, yết hầu khẽ động: "Được thôi."
Trong mắt anh ấy lấp lánh ngàn vì sao, tôi nhìn một cái đã rơi vào đó.
Giấc mơ thời thiếu nữ của tôi cứ như vậy mà thành hiện thực.
Bố mẹ anh ấy rất hài lòng về tôi.
Giáo viên tiểu học, gia cảnh đơn giản.
Bố mẹ tôi cũng rất hài lòng về anh ấy.
Lịch sự, lại còn đẹp trai.
Quan hệ gia đình đơn giản, lại còn đẹp trai.
Gia cảnh giàu có, lại còn đẹp trai.
Nhìn thế nào cũng thấy tôi lời.
Không kết thì phí.
Đăng ký kết hôn, đám cưới, theo đúng trình tự.
Chúng tôi chỉ tua nhanh gấp đôi người khác thôi.l
Tôi biết anh ấy thật sự rất vội, nếu không cũng sẽ không hồ đồ đồng ý với tôi như vậy.
Tôi mơ mơ màng màng, đến tận ngày cưới mới có cảm giác chân thật.
Tôi thật sự đã kết hôn với Phó An Thần.
Đêm tân hôn, tôi ngượng ngùng rụt rè, hận không thể lau từng viên gạch trong phòng tắm đến mức soi được gương rồi mới dám ra ngoài.
"Hay là ngủ riêng đi?"
Hắn nhìn ra sự xấu hổ của tôi, lịch sự mở lời.
"Không cần."
Miệng tôi nhanh hơn não,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi ngẩn người: "Ừm..."
"Chúng ta đâu phải là kết hôn giả, ngủ riêng làm gì."
Hắn cong môi, dịu dàng nói: "Đúng."
Sau đó lại ân cần bổ sung một câu: "Hôm nay em cũng mệt rồi, ngủ đi."
Hắn tự nhiên trèo lên giường, chừa lại một nửa chỗ cho tôi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, Phó An Thần quả nhiên là một quý ông.
Kết quả ngủ đến nửa đêm, tôi bị một đôi bàn tay to lớn véo cho tỉnh!
Khi tôi cúi đầu nhìn xuống thì chiếc áo ngủ hình nhóc Maruko đã bị vén cao.
Làn da nóng rực áp sát vào nhau, bàn tay to lớn của Phó An Thần che phủ bên trái.
Máu trong người tôi lập tức dồn lên não, anh ấy còn đưa tay vào trong nữa!
"Bốp…"
Tôi giáng một cái tát vào mặt anh ấy.
"Phó An Thần!"
Phó An Thần mơ màng tỉnh giấc, trên mặt còn hằn rõ vết đỏ, hoàn toàn trái ngược với vẻ quyết đoán, mạnh mẽ ban ngày.
Hắn ngơ ngác mất hai giây, tay vô thức động đậy hai lần.
"Á..."
Tôi khẽ kêu đau, anh ấy cuối cùng cũng phản ứng lại.
"Xin lỗi."
Tôi không nói gì, bĩu môi nhìn anh ấy.
Rèm cửa dày cộp, chỉ hé ra một khe nhỏ.
Ánh trăng từ khe hở tấn công không kiêng nể.
Ánh trăng màu bạc vừa vặn rải xuống đầu giường.
Không biết có phải do không khí hay không mà giọng anh ấy khàn khàn.
"Đánh thức em rồi, anh xin lỗi."
Hắn nói rồi cúi người hôn tôi.
Chiếc áo ngủ hình nhóc Maruko vẽ một đường parabol rơi xuống cuối giường.
3
Trời vừa tờ mờ sáng, tôi nằm trên giường thở dốc.
Cảm thấy cơ thể như bị rút cạn.
Sau đó, Phó An Thần rời giường ra ban công hút điếu thuốc.
Khi quay lại, anh ấy mang theo mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt.
Tôi chuẩn bị ngồi dậy đi vào phòng tắm, Phó An Thần lại đè lên.
Mặt tôi đỏ bừng, tim đập loạn xạ: "Sao, sao vậy?"
Hắn vùi mặt vào hõm vai tôi, hơi thở phả lên da thịt tôi: "Thêm một lần nữa."
Tôi: ...
Ăn chay là lời nói dối lớn nhất của anh ấy.
Đến khi tôi tỉnh táo lại lần nữa, tôi nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng.
Cái thói xấu này của Phó An Thần, từ đâu mà ra vậy?
Chẳng lẽ bí mật đằng sau cuộc kết hôn chớp nhoáng của tổng tài là motip văn thế thân sao?
Thật ra anh ấy đã có một ánh trăng sáng không ai biết đến?
Ánh trăng sáng đó còn là một cô nàng nóng bỏng với thân hình bốc lửa?
Tôi không thể nhịn được nữa mà trực tiếp mở miệng hỏi.
"Tại sao tối qua anh lại sờ... Chỗ đó của tôi?"
Phó An Thần vừa rửa mặt xong, cả người đều là mùi bạc hà thanh mát.
Vành tai anh ấy đỏ lên một cách đáng ngờ, ngập ngừng vài giây, nói: "Có chút thói quen nhỏ."
Tôi nổi giận, đây là cái thói quen gì chứ?
Trước kia anh ấy sờ ai!
Hắn còn chưa đợi tôi nổi trận lôi đình, đã mở tủ và lấy ra một quả bóng giải tỏa căng thẳng.
"Trước kia áp lực quá lớn, mỗi tối đều phải cầm bóng giải tỏa căng thẳng đi ngủ."
"Hôm qua làm em sợ rồi, xin lỗi."
Tôi nghiêng đầu nhìn, trong tủ toàn là bóng giải tỏa căng thẳng, đủ các màu sắc.
Bóng giải tỏa căng thẳng à, vậy thì không có gì rồi.
4
Sau đêm tân hôn, tôi bị ép mở ra một thế giới mới.
Tổng tài vừa đẹp trai vừa giàu có, dựa vào cái gì mà còn có thể làm hai tiếng đồng hồ?
Tôi cứ tưởng đêm đó chỉ là ngoại lệ, không ngờ Phó An Thần hoàn toàn lộ rõ bản chất.
Hắn chính là một con sói đội lốt cừu.
Cuộc hôn nhân mà tôi tưởng tượng là hai người cùng nhau lo toan chuyện cơm áo gạo tiền, thỉnh thoảng hẹn hò, buổi tối ôm nhau nói lời tâm tình, sau đó ngọt ngào hoàn thành một lần vận động hài hòa của sinh mệnh.
Một lần là đủ.
Chứ không phải là mỗi tối lại diễn cảnh nữ chính trong truyện k.h.i.ê.u d.â.m đại chiến hai tiếng đồng hồ.
Tôi nghi ngờ Phó An Thần bị nghiện.
Không hề khoa trương, bây giờ tôi còn mệt hơn cả học sinh cấp ba.
Công việc của Phó An Thần rất bận, phần lớn thời gian đều phải ra ngoài xã giao nhưng nhất định sẽ về nhà trước tám giờ.
Thời gian "ấy ấy" của chúng tôi bị anh ấy độc tài sắp xếp vào chín giờ mỗi tối.
Thông thường là hai lần, bởi vì anh ấy thích số chẵn.
Trường hợp không bình thường thì nhỡ đâu anh ấy không kiềm chế được...
Vậy thì mọi hậu quả đều do tôi gánh chịu.
Sau đó anh ấy sẽ tắt đèn đi ngủ vào khoảng mười một giờ.
Một lát sau khi anh ấy ngủ say, tay bắt đầu sờ soạng lung tung.
Thứ hình cầu mà anh ấy mò mẫm, chính là hai bộ phận khó nói của tôi.
Sờ bên nào thì tùy tâm trạng anh ấy.
Tôi tuyệt vọng phát hiện, bây giờ bóng giải tỏa căng thẳng đã không còn tác dụng nữa rồi.
Chết tiệt hơn nữa là anh ấy còn dậy lúc sáu giờ sáng mỗi ngày, vận động một tiếng, sau đó về gọi tôi dậy cùng ăn bữa sáng.
Bữa sáng này tôi thật sự không nhất thiết phải ăn.
Trước khi kết hôn, hoạt động trước khi đi ngủ hàng ngày của tôi là đọc tiểu thuyết, xem phim truyền hình.
Thảnh thơi nhàn nhã.
Kết quả bây giờ, biến thành vận động cường độ cao mấy lần mỗi ngày.
Sự giao tiếp duy nhất giữa vợ chồng đều ở trên giường, thuần túy là dùng "thận", một chút "tim" cũng không có.
Tôi cũng không phải là chưa từng thử từ chối nhưng Phó An Thần vừa cởi quần áo, tôi đã như bị “lão dâm dê” nhập vào người, toàn thân mềm nhũn, không nhúc nhích được.
Tôi suy tàn đi trông thấy.
Khổ nỗi Phó An Thần mỗi ngày đều như người không có chuyện gì, tinh thần sảng khoái.
Thiên lý ở đâu chứ?