Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Hậu quả của việc say xỉn là sáng hôm sau đầu tôi đau như búa bổ.

Thứ tỉnh táo trước tôi chính là khứu giác.

Trong phòng tràn ngập mùi thơm của cháo hải sản.

Tôi mở mắt, men theo mùi thơm xuống lầu thì nhìn thấy bóng dáng bận rộn trong bếp lại là Phó An Thần.

Anh ấy có chứng nghiện sạch sẽ rất nặng nên bình thường không bao giờ muốn vào bếp.

Phó An Thần mặc đồ ở nhà, ánh nắng chiếu vào làm nổi bật đường nét trên khuôn mặt và đường cong cơ thể tuyệt đẹp của anh ấy.

Tôi nuốt nước miếng, tôi đói bụng rồi.

"Xin chào."

Phó An Thần quay đầu nhìn tôi, khóe miệng hơi cong lên nụ cười nhẹ: "Mười một giờ rồi."

Tôi ngượng ngùng gãi đầu.

"Anh không phải đi công tác rồi sao..."

"Về sớm."

Tôi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó nên nhỏ giọng hỏi: "Hôm qua anh đi đón em à?"

Phó An Thần nhướng mày: "Nếu không thì sao?"

Tôi cẩn thận nhìn anh ấy: "Em say rồi, không nói gì với anh chứ?"

Phó An Thần hỏi: "Em muốn nói gì với anh?"

Vậy là không nói gì, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện ly hôn, nghĩ thì nghĩ vậy nhưng tôi vẫn hơi sợ Phó An Thần.

Dù sao người ta cũng là tổng giám đốc, kết hôn chớp nhoáng rồi ly hôn chớp nhoáng, khó tránh khỏi bị nghi ngờ là tôi đào mỏ.

Tôi xua tay: "Em say rồi thì hay nói lung tung."

Ánh mắt Phó An Thần khẽ trầm xuống: "Ăn cháo trước đi."

Tôi luôn cảm thấy anh ấy đã biết gì đó nên trong lòng vô cùng bất an.

Tôi vừa ăn cháo vừa cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Phó An Thần đặt trên người mình.

Tôi ăn được vài miếng, đã cảm thấy hơi no rồi.

Nhưng Phó An Thần nhìn tôi đáng sợ quá.

Tôi thong thả ăn từng chút từng chút.

Tôi đợi anh ấy đi rồi thì sẽ lặng lẽ đổ đi.

Không ngờ anh ấy ngồi đối diện nhìn tôi chăm chú, đến điện thoại cũng không liếc.

Tôi đã cố gắng đến giới hạn nên mếu máo ngẩng đầu.

"No rồi?"

Phó An Thần hỏi tôi, khóe miệng hơi cong lên ý cười.

Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, xoa xoa cái bụng tròn vo, ưỡn người cho anh ấy xem.

"Không ăn nổi nữa."

Anh ấy liếc nhìn bát của tôi, không hài lòng nói: "Ăn có chút xíu."

Nhà họ Phó bỏ thừa cơm là phạm pháp à?

Tôi bĩu môi rồi lẩm bẩm: "Là tại anh xới nhiều quá."

"Được." Phó An Thần cũng không ép tôi, anh ấy đứng dậy rồi nói: "Đưa anh."

Anh ấy nói rồi lập tức bưng bát lên, uống hai ngụm đã hết chỗ cháo thừa của tôi.

Tôi trợn mắt há mồm, đó là bát tôi dùng, thìa tôi dùng.

Chẳng phải người này bị chứng nghiện sạch sẽ đến mức rửa tay cũng phải dùng nước rửa tay hai lần sao.

Phó An Thần bình thản nói: "Nửa tháng tới anh rảnh, vừa hay em cũng nghỉ hè rồi, muốn đi đâu hưởng tuần trăng mật?"

Mắt tôi sáng lên.

Vậy trước kia anh ấy bận như vậy, chỉ để dành thời gian đi hưởng tuần trăng mật sao?

Đã muốn đi hưởng tuần trăng mật rồi, vậy thì chuyện ly hôn cứ gác lại đã. 

6

Tôi thật ngốc, thật đấy.

Nếu tôi sớm biết tuần trăng mật chỉ là đổi địa điểm để làm chuyện đó thì tôi nhất định sẽ nghiêm túc từ chối.

7

Địa điểm hưởng tuần trăng mật mà chúng tôi chọn chính là một hòn đảo ở Thổ Nhĩ Kỳ.

Trước khi xuất phát, tôi hớn hở chuẩn bị hành lý.

Váy ngắn, áo hai dây, quần short, bikini, tất cả đều bỏ vào!

Tôi muốn chụp hai mươi bộ ảnh "bản thân và biển".

Chiếc vali hai mươi tư inch gần như bị tôi nhét đầy.

 

"Bỏ cả cái này vào trong đi."

 

Giọng nói trầm ấm của Phó An Thần vang lên từ phía sau, anh ấy đưa cho tôi một hộp thuốc du lịch nhỏ.

 

Tôi mở ra xem, thuốc cảm, thuốc dị ứng và melatonin, khá chu đáo.

 

Ở dưới cùng thì toàn là bao cao su...

 

Tôi muốn khóc chết, thậm chí anh ấy còn bỏ cả hộp để tiết kiệm không gian đựng thêm.

 

Khi tôi quay đầu lại thì Phó An Thần đã quay mặt đi và tiếp tục thu dọn quần áo.

 

Giữa những động tác ấy, đường nét cơ bắp mượt mà chuyển động.

 

Mlem mlem.

 

Tôi xấu hổ cúi đầu, không lộ vẻ gì mà lén lút lấy ra vài chiếc bao cao su nhét xuống gầm giường.

 

...

 

Quả nhiên, Phó An Thần chính là một con sói háo sắc!

 

Ngày đầu tiên, anh ấy đã đề nghị làm chuyện đó.

 

Tôi lấy hết can đảm, giơ hai tay lên tạo hình chữ thập.

 

"Không được! Không thể!"

 

"Phải đổi múi giờ, ngày mai còn đi chụp ảnh."

 

Vẻ mặt anh ấy vẫn vô cùng bình thản, không nói gì nữa mà thu dọn đồ đạc vào phòng tắm.

 

Trong lòng tôi vui vẻ, dựa vào giường rồi mở tiểu thuyết ra đọc.

 

Đêm hè, gió biển Địa Trung Hải mang theo hơi nóng.

 

Tiếng nước trong phòng tắm dần tắt, lát sau, Phó An Thần bước ra khỏi phòng tắm, trên người không một mảnh vải.

 

Tôi: ...

 

Dù đã làm chuyện thân mật nhất nhưng tôi vẫn rất thiếu kinh nghiệm nhìn đàn ông khỏa thân.

 

Tôi không ra gì mà mặt đỏ tai nóng.

 

Những hình ảnh quyến luyến da diết lướt qua trong đầu tôi, trong đầu tôi toàn là những người tí hon đang đánh nhau.

 

Bỗng nhiên, ánh sáng trước mắt bị che khuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi ngẩng đầu lên thì thấy Phó An Thần đã đứng trước mặt tôi.

 

Anh ấy nhìn tôi từ trên cao xuống: "Tiểu Nghiên, mặt em đỏ thế, không khỏe à?"

 

Phó An Thần vừa nói vừa cúi người xuống rồi dùng tay thử nhiệt độ trên trán tôi.

 

Thử thách “không nhìn chỗ đó” thất bại.

 

Tôi nắm lấy cổ tay Phó An Thần đang đặt trên trán mình, quá to, phải dùng cả hai tay mới nắm hết.

 

Tôi nuốt nước miếng.

 

"Có phải anh đang quyến rũ em không."

 

"Bị em phát hiện rồi."

 

Giọng anh ấy vừa trầm vừa khàn, hơi thở từ từ tiến lại gần, những nụ hôn nhỏ và ẩm ướt rơi xuống.

 

"Anh thành công rồi chứ?"

 

Phó An Thần mang theo ý dụ dỗ.

 

Quần cũng suýt nữa thì ném vào mặt tôi rồi, anh ấy còn bảo có thành công không.

 

Tôi khẽ nói: "Chỉ được một lần thôi đấy."

 

Hình như Phó An Thần muốn trừng phạt sự từ chối của tôi nên hôm nay vô cùng mạnh mẽ.

 

Sau khi kết thúc hiệp một, tôi nằm liệt bất động, thở dốc dồn dập.

 

Phó An Thần nâng mặt tôi lên nhẹ nhàng vuốt ve, men theo đường cong cơ thể xuống phía dưới.

 

Anh ấy khẽ hỏi: "Nghỉ ngơi xong chưa?"

 

Tôi: ...?

 

"Chưa... Á!"

 

Giây tiếp theo, chân tôi bị nhấc cao lên, tôi không thốt ra được câu hoàn chỉnh, chỉ có thể bám chặt vai Phó An Thần mà lắc lư giữa sóng biển.

 

Cuối cùng, tôi khóc thút thít cầu xin: “Chồng ơi, mệt rồi."

 

Mắt Phó An Thần đỏ ngầu: "Tiểu Nghiên, vợ ơi, gọi thêm một tiếng nữa đi."

 

Anh ấy cúi người xuống hôn tôi mạnh mẽ rồi thì thầm giữa môi răng tôi: "Chồng em không mệt."

 

8

 

Khi tôi tỉnh lại, trời đã sáng trưng.

 

Kế hoạch đi biển ngắm bình minh hoàn toàn thất bại.

Trước mắt là giấy dán tường họa tiết tranh sơn dầu của khách sạn.

Tôi giơ ngang tay ra, bên cạnh đã trống không.

Cơ thể âm ỉ đau nhức nhắc nhở tôi về đêm hoang đường ngày hôm qua.

Tôi vỗ mạnh vào trán, giận mình không nên thân.

Bốn lần, bốn lần đó, ai mà chịu nổi chứ.

Tôi hít sâu một hơi, xoa xoa eo rồi suy nghĩ về nhân sinh.

Tôi và cái "máy làm chuyện đó" - Phó An Thần có gì khác nhau?

Đồ đạo đức giả.

Đúng là không phải người.

Tôi muốn ly hôn.

9

"Trong thời gian hưởng tuần trăng mật còn lại, không được làm chuyện đó nữa."

Trong nhà hàng khách sạn, tôi ngồi thẳng lưng, trước mặt là một bát yến mạch đã ăn xong.

Phó An Thần ngồi đối diện thong thả ăn bít tết.

Tôi phục rồi.

Bữa đầu tiên trong ngày, ai lại đi ăn thịt chứ.

Thảo nào khỏe như trâu.

Phó An Thần nhướng mày, đặt d.a.o dĩa xuống rồi chống tay hai bên nhìn tôi.

"Lý do?"

Giọng anh ấy trầm ấm, không hề có ý định đồng ý.

Tôi mỉm cười lịch sự, tay ở dưới bàn lặng lẽ nắm chặt vạt váy, cố gắng giữ bình tĩnh mà nói: “Đã nói là đi ngắm bình minh, kết quả tôi dậy không nổi."

Phó An Thần: "Được, tối nay không làm, ngày mai đi ngắm bình minh."

"Anh lúc nào cũng..."

Hả?

Phó An Thần đồng ý rồi?

Cũng có lương tâm đấy chứ.

...

Phó An Thần ăn rất nhanh nhưng vô cùng lịch sự.

Tôi cầm cuốn sổ nhỏ bên cạnh nghiên cứu hướng dẫn, anh ấy đứng dậy rồi nói: "Đi thôi."

Xuất phát!

Tôi reo hò trong lòng.

Điện thoại Phó An Thần vang lên, màn hình nhấp nháy tên trợ lý của anh ấy.

"Cậu gửi phương án cho tôi."

Phó An Thần nhíu mày, tay trái vỗ nhẹ đầu tôi, mang theo chút ý an ủi.

Tôi biết anh ấy rất bận, trên máy bay cũng luôn luôn xem tài liệu.

Tôi dùng khẩu hình nói với anh ấy rằng tôi chỉ ở trong khách sạn xem thôi.

Phó An Thần cũng không để ý, đưa điện thoại ra xa một chút rồi nói: "Đừng đi xa."

"Ừm."

Tôi đâu phải trẻ con, còn "đừng đi xa" cái gì chứ.

Chỉ quanh quẩn trong khách sạn thôi mà tôi còn lạc được chắc.

Tôi bị vả mặt chỉ trong tích tắc.

Tôi thật sự lạc đường rồi.

Tôi nhìn đồng hồ đã qua hai mươi phút.

Phó An Thần vẫn chưa liên lạc với tôi nên có hơi tức giận.

Công việc có bận đến mấy thì đây cũng là tuần trăng mật đấy.

Hơn nữa, người khiến tôi dậy không nổi, trì hoãn đến giờ mới xuất phát không phải là anh ấy sao.

Đồ đàn ông tồi.

Tôi nín thở không chịu chủ động tìm anh ấy, kết quả đi vòng vo lại quay về chỗ cũ.

Phó An Thần vẫn ngồi ở vị trí cũ quay lưng về phía tôi.

Mà ở cái chỗ tôi vừa ngồi, lại có một người phụ nữ đang ngồi.

Không phải là một cô phục vụ xinh đẹp.