Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

15

 

"Em đang nhìn Giang Văn Thuật à?"

 

Phó An Thần ghé sát tai tôi mà thì thầm.

 

Khi nói đến tên Giang Văn Thuật, còn có hơi nghiến răng nghiến lợi.

 

Anh ấy quen Giang Văn Thuật?

 

Tôi dứt khoát đưa điện thoại cho anh ấy: "Anh chụp giúp em một tấm ảnh Giang Văn Thuật đi."

 

Phó An Thần nghiêng mặt nhìn Giang Văn Thuật cười nhẹ: "Anh ta đẹp trai à?"

 

Tôi khẽ "ừ" một tiếng.

 

Phó An Thần quay đầu lại, cầm ly nước uống một hơi cạn sạch.

 

"Đẹp trai hơn anh sao?"

 

Dù tôi chậm tiêu đến mấy cũng nhận ra có gì đó không đúng.

 

Người này đang ghen ư?

 

Tôi hắng giọng, vừa định trả lời thì Giang Văn Thuật đã ngồi xuống cái ghế trống bên cạnh tôi.

 

"Lâu rồi không gặp, Tiểu Nghiên."

 

Giang Văn Thuật ở lại trường đại học công tác, vẫn giữ được vẻ thư sinh.

 

"Ừ, lâu rồi không gặp."

 

Tôi cười gượng gật đầu.

 

Tôi và Giang Văn Thuật cũng không tính là thân.

 

Anh ta ngồi xuống đây làm gì?

 

"Vợ ơi, đây là?"

 

Phó An Thần đặt tay lên lưng ghế của tôi, cả người tôi như bị anh ấy bao vây.

 

Anh ấy nhìn tôi cười dịu dàng, như thể người vừa nghiến răng nghiến lợi nói "Giang Văn Thuật" không phải là anh ấy vậy.

 

Tôi không hiểu sao cảm thấy Phó An Thần như vậy khá đáng yêu.

 

"Chào anh, tôi là Giang Văn Thuật, bạn học của Tiểu Nghiên."

 

Tôi còn chưa kịp mở miệng, Giang Văn Thuật đã tự nhiên hào phóng đưa tay phải ra với Phó An Thần.

 

"Chào anh, tôi là chồng của Tiểu Nghiên, Phó An Thần."

 

Hai người đàn ông lịch sự bắt tay, ánh mắt giao nhau, tôi đột nhiên muốn chui xuống gầm bàn.

 

Giọng Phó An Thần vẫn bình tĩnh như thường nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.

 

Tôi há miệng, muốn hòa hoãn bầu không khí.

 

"Cái đó..."

 

Họ đã buông tay nhau ra.

 

Hai người đàn ông nghe thấy giọng tôi thì đồng loạt nhìn tôi.

 

"Cái đó, Giang Văn Thuật."

 

"Ừ?"

 

Giang Văn Thuật cười dịu dàng.

 

Trong mắt Phó An Thần sắp bốc lửa rồi.

 

"Thời Niệm muốn kết bạn WeChat với cậu."

 

Cuối cùng tôi cũng nói ra mục đích của mình, tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Giang Văn Thuật: ?

 

Phó An Thần mím môi, vẻ mặt lập tức dịu lại, bàn tay đặt trên lưng ghế tôi trực tiếp đặt lên vai tôi.

 

"Đúng, Thời Niệm rất tốt, hai người có thể ôn lại chuyện cũ."

 

Ánh mắt Giang Văn Thuật tối sầm lại, lát sau như thở phào một tiếng, trong mắt lại bừng sáng, nhìn tôi nói: "Tiểu Nghiên, tớ biết cậu đã kết hôn rồi, hôm nay tớ chỉ muốn nói một tiếng chúc mừng cậu, chúc cậu hạnh phúc."

 

Tôi ngây người đứng tại chỗ.

 

Ngón tay Phó An Thần nắm thành quyền, khớp ngón tay kêu răng rắc.

 

Không phải, tôi và Giang Văn Thuật thật sự không thân!

 

16

 

Trên đường về, cả hai chúng tôi đều im lặng suốt.

 

Tôi liếc nhìn gương mặt nghiêng của Phó An Thần, bóng hàng mi đổ xuống dưới mắt, sống mũi cao thẳng, trùng khớp với dáng vẻ thiếu niên.

 

Anh ấy là sự tồn tại chói sáng mà mỗi lần đi qua đều khơi dậy bao nhiêu tâm sự của các cô gái.

 

Sự yêu thích thời thiếu niên không tính là khắc cốt ghi tâm.

 

Dù sao, tôi chưa bao giờ dám đến gần anh ấy.

 

Điều khiến tôi khắc khoải nhớ mãi là anh ấy khi ấy vẫn còn là thanh xuân, không thể phân biệt rõ ràng.

 

Về phần Giang Văn Thuật, giữa chúng tôi không có câu chuyện lãng mạn nào.

 

Chỉ là quan hệ giữa tổ trưởng và thành viên tổ bài tập.

 

Mỗi lần nộp bài, tôi đều là người đầu tiên nộp lên chỗ anh ta.

 

Vì muốn bài của mình được thầy cô chấm muộn hơn một chút.

 

Suốt thời cấp ba, tôi chỉ có một người bạn là Thời Niệm.

 

Cô ấy là một người hướng ngoại điển hình, giống như một mặt trời nhỏ.

 

Ở bên cạnh cô ấy, tôi mới dần mở lòng mình.

 

Nếu nói còn một người quen, tôi lại không biết tên anh ta.

 

Tôi từng cứu một con mèo hoang ở con hẻm nhỏ gần cổng trường.

 

Mỗi ngày tôi đều mang cho nó một cây xúc xích.

 

Sau đó tôi phát hiện một tờ giấy ở chỗ cho ăn, trên đó viết: [Xin đừng cho mèo ăn xúc xích, không tốt cho sức khỏe.]

 

Chữ viết phóng khoáng cẩu thả.

 

Bên cạnh đặt một cái bát, bên trong là thức ăn cho mèo.

 

Con mèo vàng quả nhiên càng lớn càng đẹp, lông bóng mượt.

 

Tôi cũng học theo mua đồ ăn vặt chuyên dụng cho thú cưng đến cho nó ăn, lại nhận được một tờ giấy nhỏ dưới bát: [Xin đừng cho mèo ăn đồ ăn vặt, con mèo này đang kiểm soát chế độ ăn.]

 

Được thôi, nó quả thật hơi béo.

 

Tôi gọi nó là Đại Hoàng.

 

Sau này tôi tìm Đại Hoàng nữa thì không thấy.

 

Mấy ngày liên tục không thấy, tôi thử viết một tờ giấy ép dưới bát: ["Đại Hoàng được nhận nuôi rồi sao?]

 

Ngày hôm sau, tôi vội vàng đi xem tờ giấy, nhận được câu trả lời: [Đúng vậy, nó cần triệt sản.]

 

Trong lòng tôi hụt hẫng nhưng lại mừng cho Đại Hoàng.

 

Sau này, tôi chuyển nhà, không còn đi con đường đó nữa.

 

17

 

Sau khi tôi rửa mặt xong thì mới nhớ ra lời nói dối hôm nay với Phó An Thần.

 

Kỳ kinh nguyệt của tôi đã kết thúc rồi.

 

Tiếng nước trong phòng tắm vẫn chưa ngừng, quần áo tôi thay ra vẫn còn ở trong đó.

 

Hôm nay Phó An Thần ở trong đó lâu bất thường.

 

Tôi đứng ngồi không yên, cầu nguyện Phó An Thần sẽ không chú ý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cho đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra, Phó An Thần từng bước tiến lại gần.

 

Tôi vô thức ngồi thẳng người.

 

Phó An Thần đứng trước mặt tôi, vươn tay vuốt những sợi tóc mai sau tai tôi, tay nhẹ nhàng lướt qua làn da sau gáy tôi.

 

"Hôm nay họp lớp vui không?"

 

Phó An Thần đột nhiên ghé sát, giọng nói mờ ám trêu chọc phóng đại bên tai tôi.

 

Mặt tôi đỏ bừng khẽ run, bối rối, lắp bắp trả lời: "Cũng được."

 

Phó An Thần cúi người, nhẹ nhàng cắn một cái vào vành tai tôi.

 

Không nói gì cả.

 

"Ding…"

 

Tiếng lò vi sóng vang lên, thuốc trong bếp đã hâm nóng xong.

 

Là thuốc bắc mẹ tôi dẫn tôi đi khám để điều dưỡng cơ thể.

 

Phó An Thần nhẹ nhàng hôn lên mặt tôi một cái rồi quay người rời đi.

 

Tôi đoán mò lung tung, anh ấy phát hiện rồi sao?

 

Một lát sau, mùi thuốc nồng nặc chiếm cứ cả không gian.

 

Phó An Thần bưng thuốc đến, vị đắng càng thêm nồng đậm.

 

Chỉ ngửi mùi thôi mà tôi đã nhăn mày lại rồi.

 

Tôi vươn tay nhận lấy, Phó An Thần lại không buông tay, đặt nó xuống bên giường.

 

Hắn ngồi xuống nhìn tôi, chăm chú nói: "Nếu em không muốn sinh con, chúng ta không sinh."

 

"Anh đi nói với mẹ."

 

Ánh trăng sáng tỏ, tôi đối diện với ánh mắt dịu dàng của anh ta.

 

"Nói gì?"

 

"Nói anh có vấn đề."

 

Khi nói chuyện, Phó An Thần vẫn bình tĩnh xoa đầu tôi.

 

Tôi nhẹ nhàng gật đầu.

 

Phó An Thần vẫn giữ nguyên tư thế, tôi bị anh ấy nhìn đến mức ngại ngùng.

 

"Sao vậy?"

 

Phó An Thần đột nhiên khẽ cười, ngón tay dời đến vành tai tôi, đặt lên vị trí anh ấy vừa cắn.

 

"Không có gì, ngày mai mẹ anh bảo anh đưa em về nhà ăn cơm."

 

Sau đó, anh ấy từ từ cúi xuống.

 

Lúc say đắm ngất ngây, tôi mơ hồ nghe thấy Phó An Thần khẽ nói: "Tiểu Nghiên, vợ ơi, anh thích em nhiều lắm."

 

18

 

Tôi và bố mẹ Phó An Thần qua lại không nhiều.

 

Họ tuổi cao mới có con, tuổi đã lớn, thích yên tĩnh, sống ở biệt thự trên núi.

 

Khi kết hôn, họ tặng tôi một căn nhà và một chiếc xe.

 

Xe sắp đến cổng, tôi căng thẳng đặt tay lên đầu gối nắm chặt.

 

"Đừng sợ, bố mẹ nhớ em lắm."

 

Phó An Thần tách một tay ra rồi nắm lấy tay tôi.

 

Hơi ấm từ lòng bàn tay anh ấy khiến tôi an tâm hơn nhiều.

 

Xe lái vào biệt thự, bố mẹ chồng đã đứng đợi ở cửa.

 

"Đến rồi."

 

Mẹ chồng là một người hiền lành, vừa thấy tôi đã nắm tay kéo vào trong.

 

Tôi vừa lo sợ vừa cảm kích lén lút nhìn Phó An Thần, anh ấy nhìn tôi đầy trấn an.

 

Tôi yên tâm, nhẹ nhàng gọi một tiếng "Mẹ".

 

Mẹ chồng cười rạng rỡ đáp lời.

 

"Ôi, Tiểu Nghiên."

 

Dù tuổi đã cao nhưng mẹ chồng vẫn khỏe mạnh mà kéo tôi ra vườn.

 

"Hoa trong nhà nở rồi, mẹ bảo An Thần đưa con về, con thích thì chọn chút mang đi."

 

"Vâng ạ, mẹ, nhưng mẹ phải dạy con cách chăm sóc nhé."

 

Tôi ngượng ngùng cười.

 

"Được thôi, con chắc chắn làm được."

 

Khi tôi đến vườn, một bóng dáng màu vàng cam từ góc khuất lao ra.

 

Là một con mèo vàng.

 

"Ôi chao, quấn người ghê cơ."

 

Con mèo vàng cọ đầu vào chân mẹ chồng nũng nịu đòi vuốt ve, phát ra tiếng "gừ gừ".

 

Tôi nhìn thích quá, ngồi xuống vuốt ve nó.

 

Nó cũng không sợ người lạ, trực tiếp cọ vào lòng bàn tay tôi.

 

"Đáng yêu quá, béo ú nữa."

 

"Đúng đó, An Thần cứ bảo nó phải giảm cân."

 

Cái đầu mềm mại của con mèo cọ xát vào lòng bàn tay tôi, tôi không nhịn được dùng cả hai tay vuốt ve.

 

Càng nhìn tôi càng thấy quen thuộc.

 

Con mèo này...

 

"Mẹ ơi, nó tên gì ạ?"

 

Tôi ngẩng đầu hỏi mẹ chồng.

 

"... Tên là Đại Hoàng."

 

Giọng nói từ phía sau vang lên.

 

Khi tôi quay đầu lại thì thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng ở lối vào vườn.

 

Nụ cười ẩn giấu trong mắt Phó An Thần dần hiện ra, khóe miệng hơi cong lên.

 

"Tên là Đại Hoàng."

 

Mẹ chồng nhìn anh ấy rồi trêu chọc: "Mới có một lát mà con đã vội vàng chạy theo rồi à, sợ mẹ nói xấu con với vợ hả?"

 

Phó An Thần nhanh chân bước tới, vươn tay ôm lấy eo tôi: "Đúng ạ."

 

Trong mắt anh ấy đầy vẻ chân thành tha thiết.

 

19

 

Buổi tối, chúng tôi ở trong căn phòng Phó An Thần từng ở.

 

Tôi khẽ hỏi anh ấy: "Anh biết em cũng từng cho Đại Hoàng ăn phải không?"

 

Phó An Thần đột nhiên cúi người chống tay lên phía trên tôi: "Biết."

 

"Nhưng mà, tên Đại Hoàng cũng thật khó nghe."

 

Trán tôi và anh ấy chạm vào nhau, cả hai đều cười.

 

Hơi thở nóng rực quấn quýt lấy nhau, khó rời xa.

 

Ánh trăng từ khe hở của rèm cửa chiếu rọi lên cơ thể chúng tôi đang ôm chặt lấy nhau và hai trái tim ngày càng xích lại gần nhau.

 

Xuân đi thu đến, thời gian như bóng ngựa qua cửa sổ, tương lai của chúng ta còn rất dài. 

 

(Hết)