Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một buổi sáng mùa xuân, khi sương mỏng còn đọng trên những tán cây, Minh nhận được một phong thư. Không đề tên người gửi, chỉ có nét chữ quen thuộc trên phong bì: gọn gàng, cẩn trọng. Anh cầm nó trong tay hồi lâu, như sợ rằng chỉ cần mở ra, mọi lớp phòng vệ sẽ rơi rụng.

 

 

 

Bên trong là một lá thư viết tay – từng con chữ cẩn thận, đều đặn. Là chữ của vợ anh.

 

 

 

> “Minh,

 

 

 

Em nghĩ rất lâu mới quyết định viết lá thư này. Không phải vì em còn yêu anh, mà vì em đã học được cách tha thứ.

 

 

 

Những gì anh làm đã khiến em tổn thương đến tận cùng, không phải chỉ vì phản bội, mà vì anh chưa từng nghĩ đến nỗi đau của con. Em không trách anh vì yêu người khác. Em trách anh vì đã chọn lối yêu ích kỷ.

 

 

 

Em và con đã ổn. Con gái mình vẫn hay nhắc về bố. Nó chưa hiểu hết chuyện, nhưng nó hiểu rất rõ sự vắng mặt. Mỗi khi ai hỏi ‘bố con đâu’, nó chỉ nói: ‘Bố đi làm lâu lắm’.

 

 

 

Em viết lá thư này không để gợi lại quá khứ. Mà để nói rằng: em tha thứ. Tha thứ không phải để quên, mà để giải thoát chính em khỏi hận thù.

 

 

 

Em mong anh sống tử tế. Đừng để thêm ai phải rơi vào nỗi cô đơn giống như em đã từng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Minh đọc đi đọc lại nhiều lần. Có đoạn anh phải dừng lại vì tay run. Không có lời mắng mỏ, không có lời níu kéo, cũng không có một tia mong đợi nào về tương lai. Bức thư là một cánh cửa khép nhẹ, để lại sau lưng một căn nhà đã từng có tiếng cười, có cơm nóng, và có bàn tay nhỏ xíu luôn nắm lấy tay anh mỗi tối.

 

 

 

Anh cất bức thư vào ngăn kéo bàn trọ, đặt nó cạnh một chiếc áo len con gái từng mặc. Rồi bật máy tính lên. Có một email mới trong hộp thư. Tựa đề: "Từ người cuối cùng em lừa dối." – người gửi: chồng của Hạ.

 

 

 

Lần này, tim Minh chậm lại. Anh nhấn vào mail, và từng dòng hiện ra:

 

 

 

> “Tôi không biết tại sao mình lại viết cho anh. Có lẽ vì tôi cần kết thúc, và anh là một phần trong chuỗi sai lầm đó.

 

 

 

Hạ đã rời đi hơn hai tháng. Ban đầu, tôi chờ. Sau đó, tôi tức giận. Nhưng cuối cùng, chỉ còn lại trống rỗng.

 

 

 

Tôi không viết để đòi lại công bằng, hay nói rằng tôi tốt đẹp. Nhưng tôi đã từng tin cô ấy – tuyệt đối. Và chính điều đó khiến tôi thấy mình ngu ngốc.

 

 

 

Hạ nói với tôi rằng: cô ấy không còn yêu tôi từ lâu. Nhưng điều làm tôi đau không phải vì cô ấy yêu anh, mà vì cô ấy chọn phản bội trong im lặng. Cô ấy từng là tất cả những gì tôi tự hào, và giờ... là một vết sẹo không ai nhìn thấy.

 

 

 

Anh đừng nghĩ tôi ghen với anh. Thật ra, tôi chỉ buồn vì cô ấy từng là của tôi – toàn vẹn – và anh thì lại nhận được một phiên bản khác: đổ vỡ, dằn vặt, và hoài nghi.

 

 

 

Chúc mừng, anh đã có được người đàn bà mà tôi từng yêu nhất. Nhưng cũng xin chia buồn – vì anh không còn là ai cả trong lòng cô ấy nữa.

 

 

 

Tôi không ghét anh. Tôi ghét sự lựa chọn của Hạ.

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô ấy đã chọn sai.”

 

 

 

 

 

 

 

Minh ngồi lặng đi trước màn hình. Anh không biết nên trả lời hay im lặng. Lần đầu tiên, anh thấy mình là người bị nhìn thấy từ phía sau – không phải bằng đôi mắt ngưỡng mộ, mà bằng sự thương hại, pha chút khinh bỉ, từ một người đàn ông đã bị bỏ lại nhưng vẫn đứng vững.

 

 

 

Anh nhớ lại những ngày đầu – khi Hạ và anh trốn tránh, khi họ hẹn hò trong bóng tối, tin rằng đó là tình yêu bất khả kháng. Nhưng đến hôm nay, anh chỉ thấy: mình đã bước qua quá nhiều ranh giới mà không còn biết mình là ai.

 

 

 

 

 

---

 

 

 

Hạ cũng nhận được một lá thư tay – từ mẹ chồng cũ. Người phụ nữ mà cô từng sợ hãi, từng né tránh ánh mắt bà trong mỗi bữa cơm gia đình.

 

 

 

> “Hạ,

 

 

 

Mẹ không viết để trách móc. Con là người mẹ từng yêu thương, từng tin tưởng.

 

 

 

Mẹ từng nghĩ con là người tốt. Có lẽ con vẫn là người tốt, nhưng đã sai quá xa.

 

 

 

Con trai mẹ đã khóc. Nó là đàn ông, nó không dễ rơi nước mắt. Nhưng khi mẹ hỏi: ‘Con có hận cô ấy không?’, nó chỉ nói: ‘Con buồn vì mình không đủ tốt để cô ấy ở lại.’

 

 

 

Mẹ không biết con có hối hận không. Nhưng mẹ mong con biết rằng: tha thứ khó, nhưng học cách sống tiếp sau tổn thương còn khó hơn.

 

 

 

Con trai mẹ vẫn dậy sớm đưa con đi học, vẫn nấu ăn, vẫn giặt đồ – một mình. Con từng là một phần trong gia đình này. Giờ thì không nữa. Nhưng ký ức vẫn còn, và mẹ không xóa được.

 

 

 

Nếu một ngày con thấy mình đủ mạnh mẽ để quay lại làm người tử tế, mẹ sẽ không đóng cửa.”

 

 

 

 

 

 

 

Hạ cầm bức thư rất lâu, nước mắt rơi lặng lẽ. Không phải vì bị ghét bỏ. Mà vì được tha thứ.

 

 

 

Cô gục đầu vào bàn, chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm bên cạnh. Không có cuộc gọi từ Minh. Không có tin nhắn. Và lạ thay – cô cũng không muốn có.

 

 

 

 

 

---

 

 

 

Tối hôm đó, Minh và Hạ không hẹn mà cùng ra đường. Minh đi bộ trong con hẻm cũ, ghé ngang quán cà phê ngày xưa – không vào, chỉ đứng nhìn. Hạ đứng dưới căn chung cư nơi cô từng sống cùng chồng, nhìn lên cửa sổ đã tắt đèn.

 

 

 

Họ – hai con người từng tưởng rằng tình yêu có thể sửa chữa tất cả – giờ đây chỉ còn là chứng tích sống cho một câu hỏi chưa lời đáp: “Chúng ta đã đánh mất chính mình từ lúc nào?”

 

 

 

Đêm ấy, lần đầu tiên sau nhiều tháng, cả hai ngủ sâu. Không mộng mị, không chờ tin nhắn, không chờ một phép màu quay ngược thời gian. Vì họ đã hiểu: lời tha thứ không phải là cơ hội để quay lại, mà là dấu chấm hết để bắt đầu sống tiếp.