Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Họ gặp lại nhau vào một chiều muộn. Không hẹn trước, không sắp đặt, không có tin nhắn nào được gửi đi. Minh bước ra từ một quán ăn nhỏ trong con hẻm chật, còn Hạ đang trú mưa dưới mái hiên đối diện. Anh nhận ra cô trước – dáng ngồi khép nép, tay ôm túi xách, ánh mắt nhìn về phía mặt đường loang nước. Một bóng dáng rất cũ. Một gương mặt thân thuộc đến đau lòng. Nhưng khi ánh mắt Hạ chạm vào anh, cả hai chỉ lặng đi, như hai người xa lạ có một quá khứ chung mà không ai đủ can đảm nhắc lại.
Minh cười nhạt: “Mưa lớn thật.”
Hạ gật đầu. “Anh vẫn... khỏe chứ?”
Anh không trả lời ngay. Gật đầu sẽ là nói dối. Lắc đầu thì quá yếu đuối. Nên anh chỉ mỉm cười – cái cười mà chính anh cũng không còn biết là cho ai.
Họ đi bộ về cùng một hướng, rồi dừng lại ở một quán cà phê vắng khách nằm trong con ngõ. Quán cũ, có mùi mốc ẩm quen thuộc, bàn gỗ trầy xước và tiếng nhạc jazz buồn mênh mông. Như thể thế giới này cũng đang kiệt sức, mệt mỏi vì những con người sống nửa vời với chính mình.
Minh gọi cà phê đen, Hạ gọi trà gừng. Thức uống của hai kẻ đã thôi cố tìm khoái cảm, chỉ mong được dễ thở hơn một chút trong một chiều mưa lạnh.
“Hôm đó... sau khi vợ anh đi, em có định nhắn gì không?” – Minh hỏi, mắt không nhìn cô.
“Có. Nhiều lần. Nhưng rồi xóa đi.”
“Vì sợ?”
“Vì chẳng biết mình còn là ai để nói nữa.”
Im lặng.
Không còn ánh mắt rạo rực. Không còn bàn tay chạm vào nhau lén lút. Không còn những cái ôm nghẹn thở trong khách sạn tạm bợ hay băng ghế sau xe hơi. Chỉ là hai con người ngồi đối diện nhau, với khoảng cách chưa tới một mét, nhưng cảm giác như giữa họ là hàng trăm ki-lô-mét của thời gian, của tổn thương, và của những điều không thể quay lại.
“Anh từng nghĩ...” – Minh ngập ngừng – “...rằng nếu mình mất hết, thì ít nhất vẫn còn em.”
Hạ nhìn thẳng vào mắt anh, không né tránh. “Em cũng nghĩ vậy. Nhưng khi cả hai cùng mất tất cả, thì hóa ra, mình cũng mất nhau.”
Câu nói rơi vào khoảng không, như giọt nước cuối cùng rơi xuống mặt bàn đã lạnh.
---
Sau ly trà, họ không về ngay. Cùng bước lang thang qua những con phố tối, nép mình dưới mái hiên cũ kỹ, không ai đề nghị lên giường hay tìm một căn phòng. Không ai nhắc đến “chúng ta” nữa. Những lần trước, mỗi khi gặp nhau là bùng lên một ham muốn không thể cưỡng lại – như thể sự cấm đoán là nhiên liệu đốt cháy họ. Nhưng giờ đây, không còn ai đốt lửa nữa. Ngọn lửa ấy đã thiêu trụi tất cả.
Minh ngồi xuống ghế đá công viên, ánh đèn vàng hắt qua những tán cây ẩm mưa. “Em biết không, giờ anh chỉ nhớ con gái anh. Nhớ tiếng nó gọi mỗi sáng. Nhớ cái cách nó cười toe khi nhìn thấy anh đứng ở cửa về.”
“Còn em thì nhớ cái cách con trai gục vào vai mình khi ngủ. Nó từng sợ bóng tối, giờ thì chỉ sợ mẹ im lặng.”
Minh quay sang, giọng chậm lại: “Mình từng nghĩ tình yêu có thể làm lu mờ mọi thứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Nhưng tình yêu không nuôi được lòng tin. Cũng không đủ lớn để gánh hết những đổ vỡ mình gây ra.” – Hạ nói khẽ, như lời thú nhận.
“Có bao giờ em nghĩ… nếu mình gặp nhau khi còn độc thân, mọi chuyện sẽ khác?”
Hạ im lặng rất lâu. Rồi cô lắc đầu.
“Không. Có thể lúc đó, em sẽ không chọn anh. Và anh cũng không chọn em. Vì khi không còn phải trốn tránh, người ta dễ nhận ra nhau không thật sự phù hợp.”
Minh khẽ gật đầu. “Mình đã yêu những phần thiếu hụt trong nhau. Chứ không phải con người thật.”
---
Đêm hôm đó, họ chia tay ở đầu một con hẻm nhỏ. Không ai níu kéo. Không cái ôm, không nụ hôn, không lời hứa hẹn. Cái cách hai người rời đi như thể họ chỉ tình cờ gặp nhau trong một giấc mơ rất xa, và vừa cùng thức dậy.
Hạ về căn hộ lạnh lẽo, tắm bằng nước nóng, rồi nằm co ro trong phòng con trai – nơi vẫn còn treo vài bức tranh vẽ nguệch ngoạc. Cô nhìn lên trần nhà, tự hỏi: liệu mình đang nhớ Minh – hay đang nhớ cái cảm giác từng được một ai đó khao khát?
Minh về lại phòng trọ, lôi cái áo cũ của con gái từ trong vali ra. Áo đã sờn, nhưng vẫn còn vương mùi nước xả mà vợ anh từng dùng. Anh ôm nó trong tay, mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối, rồi nhắm lại. Không khóc, không cười. Chỉ có một nỗi mệt mỏi thấm tận xương.
---
Những ngày sau đó, họ không liên lạc lại. Không tin nhắn, không cuộc gọi. Không ai muốn là người nhắc lại. Vì cái tên “chúng ta” giờ đây đã trở thành một ký ức không có chủ sở hữu.
Hạ trở lại với công việc, nhận thêm lớp viết kịch bản quảng cáo để lấp thời gian. Minh bắt đầu xin việc ở một công ty nhỏ, làm phần mềm đơn giản, không danh tiếng, không tham vọng. Cả hai quay lại với cuộc sống – không phải vì muốn sống, mà vì không thể chết.
Đôi khi, trên đường về, Hạ lại bắt gặp một đôi tình nhân nắm tay nhau giữa phố. Cô không ghen tị. Chỉ tự hỏi: bao lâu nữa thì họ cũng rơi vào vòng lặp “yêu – sai – dằn vặt – lặng im” như mình?
Còn Minh, mỗi khi đi ngang qua những con đường cũ, anh không còn nhớ nụ cười của Hạ. Anh chỉ nhớ ánh mắt của con gái trong lần cuối cùng nhìn anh – ánh mắt không giận dữ, không buồn, chỉ có câu hỏi: “Tại sao?”
---
Một ngày nào đó, có thể họ sẽ gặp lại – trong siêu thị, trên đường, hay trong một buổi họp mặt xa lạ nào đó. Họ sẽ mỉm cười, hỏi thăm, rồi quay đi.
Vì họ đã hiểu: điều giữ người ta ở lại không phải là tình dục, không phải tình yêu – mà là khả năng chịu trách nhiệm với tình yêu đó. Và họ thì không còn đủ khả năng ấy nữa.