Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa Đà Lạt về đêm không còn dồn dập như lúc chiều, chỉ rả rích như tiếng thở dài của thành phố lặng lẽ. Căn phòng của Minh trên tầng ba khách sạn nhỏ nhìn xuống thung lũng, ánh đèn vàng hắt qua rèm mỏng, phản chiếu khuôn mặt anh trong gương: phờ phạc, hơi bối rối, có phần… tiếc nuối.

 

Cuộc gặp chiều nay cứ như một giấc mơ kéo dài suốt mười năm, đến hôm nay mới có dịp tỉnh lại.

 

Minh nằm nghiêng trên giường, điện thoại đặt sát mặt. Ngón tay cứ trượt lên rồi trượt xuống, lướt qua những tin nhắn công việc, vài cuộc gọi nhỡ từ vợ. Không ai nói gì đáng kể. Không ai hỏi anh rằng: "Anh đang nghĩ gì?".

 

Và rồi, một tiếng ting nhẹ vang lên.

 

00:17

 

> Tối nay em không ngủ được.

 

Một dòng ngắn ngủi, không dấu chấm than, không icon. Nhưng tim Minh khẽ chùng xuống, như thể ai vừa gõ cửa căn phòng ký ức.

 

Anh bật dậy, gõ một dòng, rồi lại xóa. Thở dài. Rồi cuối cùng nhắn lại, cũng ngắn như thế:

 

> Anh cũng vậy.

 

 

 

Sau đó, mọi thứ tuôn trào. Không quá nhiều lời. Nhưng cũng chẳng cần quá nhiều.

 

> Em nhớ lúc xưa, mình từng nhắn tin cả đêm chỉ để kể nhau nghe chuyện vô nghĩa. Nhưng vẫn vui.

Ừ. Có những đêm anh chẳng làm gì, chỉ ngồi đợi tin nhắn từ em. Nghe một cái ting, là thấy sống thêm được một ngày.

Anh còn giữ tin nhắn không?

Anh không dám đọc lại. Nhưng chưa từng xoá.

 

Một khoảng lặng dài. Có thể bên kia Hạ đang nằm im, lưng quay về phía chồng. Cũng như Minh, đang ngồi dựa vào thành giường, vợ anh say giấc bên phòng bên, không hay biết chồng mình vừa trở lại với một "người cũ", bằng một cách không ai phát hiện.

 

> Chồng em hay ngủ muộn à?

Không. Anh ấy ngủ sớm lắm. Mỗi ngày đều đúng giờ, rất đúng.

Nghe như một chiếc đồng hồ sinh học tốt.

Nhưng đôi khi, chính cái đồng hồ đó khiến em thấy mình đang sống mà không ai để ý em có đang vui không.

 

 

 

01:10

 

> Em có hay nghĩ về thời mình còn yêu nhau không?

Nhiều hơn em dám thừa nhận.

Vì sao ngày đó mình không đến cùng nhau?

Vì anh nói: "Em xứng đáng với một người tốt hơn".

Và em tin anh. Em chọn điều an toàn.

Còn anh thì chọn trách nhiệm.

 

 

 

01:31

 

> Anh nghĩ nếu lúc đó anh ích kỷ hơn, thì giờ này em đang nằm cạnh anh, đúng không?

Em không biết. Có thể em sẽ hạnh phúc hơn. Cũng có thể, mình vẫn sẽ tan vỡ, nhưng ít ra là vì mình đã thử.

Ừ. Mình chưa bao giờ thử thật sự. Chỉ là những cái nắm tay vụng trộm, những chiều mưa trốn học, những cái ôm sau cánh cửa. Mọi thứ lửng lơ, như chính mối quan hệ của mình.

Anh còn nhớ mùi tóc em không?

Là mùi hoa bưởi nhẹ. Em hay dùng dầu gội đó. Giờ chắc không còn nữa nhỉ?

Em vẫn dùng. Nhưng không ai nhận ra nữa.

 

 

 

02:04

 

> Minh… nếu em bảo em vẫn nhớ anh, thì điều đó có sai không?

Không. Nhưng nếu anh nói anh cũng nhớ em, thì điều đó có tội không?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lần này, không có câu trả lời. Màn hình tắt, nhưng trái tim vẫn sáng rực. Minh nhắm mắt lại, và tưởng tượng gương mặt Hạ hiện ra giữa đêm tối, với giọng nói khe khẽ:

 

> "Ngày mai, nếu em nhắn trước... nghĩa là em không còn sợ nữa."

 

 

 

03:14

Anh nhắn dòng cuối cùng:

 

> Anh sẽ chờ.

 

 

 

Khi trời hửng sáng, điện thoại vẫn không rung. Nhưng Minh đã dậy sớm, ngồi bên cửa sổ, nhìn mưa sương tan dần giữa thành phố mù khói. Anh không biết điều gì sẽ xảy ra kế tiếp. Nhưng anh biết, đêm nay đã thay đổi một điều gì đó trong họ — không ồn ào, không kịch tính, nhưng là một vết nứt khẽ, lan sâu và chậm, như mọi sự phản bội vốn dĩ.

 

04:30

Hạ vẫn chưa trả lời. Nhưng Minh không thấy buồn. Một người đàn ông đã sống gần nửa đời người sẽ hiểu: im lặng cũng là một kiểu hồi đáp – vừa yếu đuối, vừa mạnh mẽ. Nó chứa đựng sự kháng cự cuối cùng của lý trí trước cơn dâng trào cảm xúc.

 

Anh đứng dậy, rót một ly nước, rồi chậm rãi bước ra ban công. Không khí Đà Lạt về khuya lạnh buốt, ẩm ướt, khiến tay run nhẹ. Minh kéo chiếc áo khoác mỏng, nhưng cái lạnh bên ngoài không lạnh bằng cái đang từ từ len lỏi bên trong anh.

 

> Tại sao lại là lúc này? Tại sao lại là cô ấy?

 

Có những cuộc gặp không nên diễn ra lại, bởi vì quá khứ chỉ nên ở yên trong quá khứ. Nhưng Hạ lại trở về như một khúc nhạc dang dở, bật lên giữa đêm, khiến người ta không kịp tắt đi, chỉ còn cách... ngồi nghe cho hết.

 

 

 

04:45

 

Điện thoại sáng màn hình. Là tin nhắn của Hạ.

 

> Em xin lỗi. Em không biết vì sao mình lại nhắn anh những điều đó.

Có lẽ vì lần đầu tiên sau rất lâu, em thấy mình được lắng nghe.

 

Minh chạm nhẹ vào màn hình, từng chữ như run rẩy.

 

> Hạ à… em không cần xin lỗi. Vì anh cũng đang chờ ai đó nói với anh điều tương tự.

Rằng: anh không điên, không ích kỷ, không lạnh lùng. Chỉ là… anh cũng từng bị bỏ lại.

 

Một lúc sau, tin nhắn mới hiện ra:

 

> Mai mình gặp nhau nữa nhé? Không vì lý do gì cả. Không vì công việc. Không vì quá khứ. Chỉ là… để được ngồi gần nhau một lúc.

Được không, Minh?

 

 

 

Minh đọc đi đọc lại dòng tin ấy. Rồi trả lời:

 

> Được. Nhưng em phải hứa… là nếu thấy nguy hiểm, em sẽ là người rút lui trước.

Vì anh sợ… một khi mình bước thêm một bước, sẽ không quay lại được nữa.

 

Và rồi Hạ chỉ nhắn vỏn vẹn một từ:

 

> Không.

 

Không quay lại. Không rút lui. Không hối tiếc.

 

 

 

05:30

 

Trời bắt đầu sáng hẳn. Minh vẫn chưa ngủ. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh thấy mình thức – không phải vì công việc, không vì trách nhiệm, mà vì... một cảm giác gì đó rất người: được chờ, được nhớ, và được khát khao.

 

Trong tiếng gió sớm, Đà Lạt bắt đầu một ngày mới. Nhưng trong họ, một điều gì đó cũ kỹ đang bắt đầu nứt ra, nở chồi, như một đóa hoa mọc từ khe tường, vừa đẹp vừa sai.