Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ gặp lại ở Sài Gòn – không còn mưa Đà Lạt, chỉ còn hơi nóng và tiếng còi xe không dứt. Cả hai đều nói là “có chuyến công tác”, nhưng thật ra là để gặp nhau. Hạ chọn một khách sạn boutique ở quận 3 – nhỏ, yên tĩnh, có quán bar tầng thượng nhìn ra thành phố.

 

Minh đến muộn, mang theo một chai vang đỏ và nụ cười gượng gạo.

 

"Anh không biết uống rượu đâu."

"Không sao, em cũng không biết."

Cả hai cùng cười. Một tiếng cười ngắn ngủi nhưng đủ để xóa bớt lớp phòng thủ mỏng manh trong lòng.

 

Họ nói chuyện, uống từng ngụm nhỏ như sợ rượu sẽ làm bật ra những điều không nên nói. Nhưng chính sự im lặng mới khiến tất cả trở nên rõ ràng hơn. Hơi men khiến không gian xung quanh lùi lại phía sau – chỉ còn hai người, và một khoảng cách mong manh giữa những ngón tay.

 

Khi tay Hạ khẽ chạm vào tay Minh trên mặt bàn lạnh, cả hai đều dừng lại – như thể cả vũ trụ cũng ngưng chuyển động trong khoảnh khắc ấy.

 

“Em có biết là mình đang sai không?” – Minh thì thầm, giọng nghèn nghẹn.

Hạ không trả lời, chỉ nhìn anh rất lâu, rồi nói: “Em không biết… em chỉ biết mình đang thấy thật.”

 

Minh cầm tay cô. Lần đầu tiên sau mười năm, cái nắm tay không còn là kỷ niệm – mà là một hành động đang diễn ra, thật đến tàn nhẫn. Cả hai rời khỏi bàn, về phòng cô trong im lặng. Không ai rủ rê, không ai nói “đi với anh” hay “em muốn”. Họ chỉ đứng dậy và bước đi.

 

Căn phòng có mùi gỗ mới và tinh dầu cam dịu nhẹ. Nhưng khi cánh cửa khép lại, không khí bắt đầu trở nên ngột ngạt.

 

Minh đứng đó, bối rối như một đứa trẻ. Hạ bước đến gần, đặt tay lên má anh. Một cái chạm dịu dàng nhưng đầy sức nặng. Anh không né tránh. Cô không nói gì. Môi họ tìm nhau trong sự vụng về lẫn đói khát.

 

Họ không vồ vập. Mọi chuyển động đều chậm rãi, như thể muốn níu giữ từng giây phút của sự cấm kỵ. Chiếc áo khoác của cô rơi xuống sàn như một quyết định không thể rút lại. Họ khám phá nhau bằng những vết thương cũ, không phải bằng sự ham muốn đơn thuần.

 

Nhưng sau tất cả, trong khoảnh khắc yên lặng khi mọi thứ lắng xuống, Hạ bật khóc. Không thành tiếng, chỉ là những giọt nước mắt lăn dài trên gối. Minh quay sang, lặng người. Anh không biết phải làm gì, chỉ đưa tay lau nước mắt cô, rồi nằm im.

 

"Em xin lỗi..."

"Anh cũng thế..."

 

Bên ngoài, thành phố vẫn sáng đèn. Tiếng còi xe vẫn vọng lên. Cuộc sống vẫn tiếp tục – như thể chẳng có gì xảy ra.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng trong căn phòng nhỏ tầng năm ấy, có hai con người đang bắt đầu một bi kịch – bằng một cái chạm tay đầu tiên.

 

Căn phòng khách sạn ở quận 1 ngập trong ánh đèn vàng, nhỏ, ấm, nhưng chẳng giấu nổi sự nghẹt thở trong không khí. Tiếng điều hòa rì rì là âm thanh duy nhất giữa hai người từng yêu nhau, từng rời bỏ nhau, và giờ lại ngồi sát bên trong chiếc sofa quá hẹp.

 

Minh rót thêm rượu. Ly của Hạ đã cạn, môi cô đỏ hơn bình thường, ánh mắt như đang né tránh nhưng lại chẳng rời nổi anh.

 

"Em có lạnh không?"

Minh hỏi – một câu thừa. Họ đều biết đó không phải là về thời tiết.

 

Cô lắc đầu. Và khi đôi mắt họ dừng lại nơi nhau quá lâu, điều gì đó đã gãy. Nhẹ. Nhưng không thể trở lại như trước.

 

Minh nghiêng người. Hạ không lùi lại. Cô chỉ nhắm mắt khi môi anh tìm đến.

 

Nụ hôn đầu tiên không hẳn là nồng cháy. Nó chậm rãi, dè dặt như một vết rạch đầu kim vào lớp kỷ niệm đã đông cứng từ lâu. Cô thở mạnh, hai tay bấu nhẹ vào vai áo anh, như thể chính mình cũng không cho phép điều này xảy ra, nhưng lại chẳng đủ sức ngăn lại.

 

Tay anh run, không phải vì háo hức, mà vì sự nghiêm trọng của từng hành động đang diễn ra. Không còn đường lui. Mọi ranh giới vỡ vụn trong tiếng thở gấp và ánh nhìn vừa nhớ nhung, vừa sợ hãi.

 

Họ l.à.m t.ì.n.h như hai người đi lạc quá lâu trong bóng tối, và đột ngột tìm thấy nhau bằng chính bản năng. Không vội vàng, nhưng mãnh liệt. Họ như muốn lấp đầy những năm tháng mất nhau bằng từng cái vuốt ve, từng tiếng gọi tên thì thầm trong đêm.

 

Chăn gối không chỉ là xác thịt. Mà là nỗi cô đơn của hai người trưởng thành quá lâu không được ai chạm đến đúng cách.

 

Và rồi, sau tất cả, khi hơi thở dần ổn định lại, Hạ bật khóc.

 

Cô quay mặt đi, kéo chăn cao tới ngực. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống gối. Không ai nói gì. Minh ngồi dậy, tay khựng lại giữa không trung, rồi rụt về, như kẻ có tội nhưng không dám xin tha.

 

Anh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi đèn đường Sài Gòn vẫn chớp nháy như không hề biết vừa có một thế giới nhỏ tan vỡ trong một căn phòng lặng lẽ.

 

Hạ không hỏi anh có hối hận không.

Minh cũng không hỏi cô có yêu anh không.

Vì họ đều biết – tình yêu lúc này, có lẽ chính là tội lỗi đẹp đẽ nhất mà họ từng bước vào.