Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tại sao chứ?” Khương Điềm quay đầu nhìn Lục Chí Đình, “Nếu nói hai nhà là kẻ thù thì thôi đi, nhưng trong bữa tiệc đó em thấy tổng giám đốc tập đoàn Bách Lục rất tôn trọng bố anh mà, không giống giả vờ chút nào.”

“Nhưng Bạch Nhiên thì không, bây giờ em mới chợt nhớ ra, lúc đó bất kể hắn nhìn em, nhìn bố hắn, hay nhìn bố anh, đều mang vẻ hận thấu xương nhưng lại cố gắng giả vờ rất tốt. Em cứ nghĩ chắc chắn có một ràng buộc nào đó ở giữa, nếu không sẽ không vô duyên vô cớ như vậy.”

“Em muốn nghe không?” Lục Chí Đình hỏi Khương Điềm.

Khương Điềm quay đầu đi, “Cũng không phải nhất định phải nghe, em chỉ là thấy hơi lạ nên hỏi vậy thôi.”

“Nếu em không muốn biết thì em đã chẳng hỏi rồi.” Lục Chí Đình nói thẳng thừng.

Khương Điềm quay đầu lại, cười nịnh nọt, “Con người ai mà chẳng có tính tò mò chứ.”

Lục Chí Đình đưa tay véo nhẹ mũi Khương Điềm, “Thật ra chuyện này anh cũng mới biết cách đây vài hôm thôi.”

Khương Điềm gật đầu, đợi Lục Chí Đình nói tiếp.

“Hồi nhỏ anh có học mẫu giáo cùng hắn, lúc đó tính cách của hắn thật ra và, ừm, cái vẻ mà hắn đang giả vờ bây giờ không có gì khác biệt lớn lắm, nhưng lúc đó là thật lòng.”

Lục Chí Đình nói, “Hắn thật ra sức khỏe rất yếu, chân cũng hơi bất thường, nói chung là vì chuyện này mà hắn bị bắt nạt không ít, nhưng vẫn giữ cái dáng vẻ ấy, gặp ai cũng mỉm cười, người khác có chuyện gì, hắn là người đầu tiên ra tay giúp đỡ.”

“Những người đó sao lại như vậy?” Khương Điềm thực sự không thể tưởng tượng được Bạch Nhiên mà Lục Chí Đình miêu tả trông sẽ như thế nào, có lẽ vì ấn tượng ban đầu, cô từ khi biết Bạch Nhiên thì hắn đã là một kẻ xấu rồi, rất khó để nghĩ về hắn theo hướng khác.

Lục Chí Đình cười cười, nói tiếp, “Khoảng thời gian vừa tốt nghiệp tiểu học lên cấp hai thì phải, hắn đã thay đổi hoàn toàn, ánh mắt đã mang theo sự hung ác, những người thường xuyên bắt nạt hắn ban đầu nhìn ánh mắt đó còn bị dọa chạy, sau này lâu dần thì không sợ nữa, vẫn bắt nạt hắn như thường, nhưng sau khi bắt nạt xong thì cặp sách hoặc ngăn kéo của họ thường xuyên bị nhét côn trùng hay gì đó.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Sau đó thì sao?” Khương Điềm hỏi.

“Sau đó à? Sau đó những người đó đã phục kích hai tiết học và túm được hắn, Bạch Nhiên bị đánh rất thảm, anh đi giúp hắn thì bị hắn mắng cho đi chỗ khác, lúc đó anh cũng không hiểu sao lại không quan tâm nữa. Sau đó, kẻ cầm đầu không đến trường một tháng, nghe nói Bạch Nhiên đã bẻ gãy ngón út của hắn, rồi không còn ai bắt nạt hắn nữa, sau đó hắn ra nước ngoài, anh cũng không gặp lại hắn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khương Điềm nghe xong không khỏi thở dài, “Hồi nhỏ hắn cũng thảm quá, nhưng vẫn không thể che giấu được sự xấu xa của hắn. Mà anh vẫn chưa nói đến trọng điểm đâu!”

--- Chương 64 ---

Bạch Nhiên sắp đến

“À, trọng điểm.” Lục Chí Đình lúc này mới phản ứng lại, “Chính là khoảng thời gian trước mới điều tra ra, hồi nhỏ anh từng bị bắt cóc, kẻ đó nói muốn lấy tất cả mọi thứ của Lục gia thì mới thả anh. Nhưng ngay lúc bố anh sắp đồng ý thì bố của Bạch Nhiên đã đề nghị đổi Bạch Nhiên lấy anh, sau đó anh quay về, những căn bệnh trên cơ thể Bạch Nhiên chắc là do lúc đó mà ra.”

“Vậy hắn hận anh và Lục gia là vì hắn biết sự thật, nên muốn trả thù sao?” Khương Điềm hỏi.

Lục Chí Đình gật đầu.

“Thật ra em thấy, anh cũng vô tội mà, anh cũng có biết gì đâu!” Khương Điềm nói.

“Khi tuyết lở, không một bông tuyết nào vô tội.” Lục Chí Đình nói, “Nhưng hắn hận cứ để hắn hận, anh sẽ không vì thương hại hắn mà tự đẩy mình vào chỗ nguy hiểm, như thế không còn là anh nữa…”

Lục Chí Đình nói một lúc, thấy Khương Điềm im lặng đã lâu, anh cúi xuống nhìn vẻ mặt Khương Điềm, phát hiện cô đã ngủ thiếp đi. Anh cưng chiều mỉm cười, nhẹ nhàng đứng dậy với tay lấy điều khiển tắt đèn, tiếp tục ôm Khương Điềm rồi cũng ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh dậy đã là buổi trưa, Khương Điềm dụi dụi mắt, Lục Chí Đình đang gọi điện thoại. Thấy Khương Điềm tỉnh dậy, anh mỉm cười với cô, rồi nói thêm vài câu với người trong điện thoại rồi cúp máy, đi về phía cô, “Tỉnh rồi thì dậy đi, lát ăn cơm xong chúng ta sẽ đi.”

Khương Điềm mất một lúc mới phản ứng được là sẽ đi đâu, rồi cô gật đầu xuống giường đi vệ sinh cá nhân.

Ăn trưa xong và thu dọn đơn giản một chút, Lục Chí Đình không đưa cô đi thẳng mà lại đi làm tạo kiểu tóc và thay một bộ quần áo mới rồi mới đi.

Thật ra cô có hơi giận Lục Chí Đình không hài lòng với gu thẩm mỹ của mình, nhưng nhìn mình trong gương rồi lại nghĩ đến dáng vẻ trước khi ra ngoài ban nãy, Khương Điềm liền ngậm miệng không nói gì.

Chưa vào đến bên trong phòng tiếp đón, một đám phóng viên đã vây lại, “Thưa Lục tiên sinh, xin hỏi ngài triệu tập buổi họp báo lần này là để giải thích lý do ngài bỏ trốn khỏi hôn lễ phải không?”

“Xin hỏi khi ngài bỏ trốn khỏi hôn lễ có cân nhắc đến cảm xúc của Khương tiểu thư…”