Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường về, Lục Chí Đình gọi điện cho Trương Tiêu, đại khái là nói về công ty của phóng viên kia.

“Anh muốn làm cho người đó hết đường sống sao?” Khương Điềm hỏi, nhìn thái độ của Lục Chí Đình đúng là có vẻ như vậy.

“Không đến mức đó.” Lục Chí Đình nói, “Nhưng ngành đó thực sự không hợp với hắn, anh là đang giúp hắn.”

“Vậy hắn về chắc phải cảm ơn anh thật nhiều.” Khương Điềm nói ngược.

Lục Chí Đình cười cười, hỏi Khương Điềm: “Có chỗ nào muốn đi không? Dù sao cũng gần tối rồi nên không đến công ty nữa.”

Khương Điềm vừa định nói, điện thoại của Lục Chí Đình reo lên, Khương Điềm ra hiệu Lục Chí Đình nghe điện thoại trước.

--- Chương 65 ---

Để mặc cho người khác định đoạt

Lục Chí Đình dừng xe rút điện thoại ra, nhìn thấy là điện thoại của Lục Quốc Trung gọi đến, anh mặt không cảm xúc nghe máy, “Alo? Có chuyện gì?”

Lục Quốc Trung vừa nghe giọng điệu của Lục Chí Đình đã bắt đầu nổi nóng, Hạ Lan vội vàng ở bên cạnh khuyên nhủ, “Nói chuyện tử tế, đừng giận.”

Nén giận một chút, Lục Quốc Trung nói: “À, mẹ con nhớ con, muốn con về ăn cơm.”

Lục Chí Đình nhìn Khương Điềm, “Vậy con với Điềm Điềm qua ngay.”

Vừa nghe Lục Chí Đình muốn dẫn Khương Điềm về, Lục Quốc Trung vừa định nói thì bị Hạ Lan giật lấy điện thoại, “Được, vậy hai đứa đi đường cẩn thận.”

Cúp điện thoại, Lục Chí Đình nói với Khương Điềm, “Bố anh vừa gọi điện nói chúng ta về nhà ăn cơm, đi thôi.”

“Vâng.” Khương Điềm gật đầu.

Lục Chí Đình lái xe đến ngã tư phía trước rồi quay đầu đi về phía nhà họ Lục. Nhận thấy Khương Điềm có chút căng thẳng, Lục Chí Đình nói, “Nếu em không muốn nói chuyện thì không cần nói, không cần quá để ý sắc mặt của ông già đó.”

“Dù sao đó cũng là bố anh, em vẫn phải để ông ấy chấp nhận em chứ, em sẽ tự biết cách ứng phó, không sao đâu.” Khương Điềm nói.

Lục Chí Đình không nói gì nữa, coi như ngầm đồng ý lời Khương Điềm, rất nhanh đã đến nhà họ Lục.

Sau khi đỗ xe, Lục Chí Đình nắm tay Khương Điềm đi vào trong, quản gia đã đợi sẵn ngoài cửa, thấy hai người đến liền vội vàng tiến lên đón, “Cậu chủ, cô chủ, ông chủ và phu nhân đã đợi rất lâu rồi ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lục Chí Đình gật đầu, quản gia vội vàng mở cửa. Quả nhiên Lục Quốc Trung và Hạ Lan đã đợi sẵn trong phòng khách.

Vào trong, Khương Điềm cúi người chào hai người, “Con chào chú, dì.”

Hạ Lan cười đáp lời, Lục Quốc Trung hừ một tiếng không nói gì.

“Sao, không phải ăn cơm sao? Đứng ở phòng khách làm gì?” Lục Chí Đình nói.

“Chẳng phải đang đợi con và Điềm Điềm sao, đi thôi, đi ăn cơm.” Hạ Lan cười nói, quay đầu lườm Lục Quốc Trung một cái. Lục Quốc Trung đứng dậy đi về phía phòng ăn.

Bàn ăn yên tĩnh đến lạ thường, Khương Điềm cúi đầu ăn thức ăn, cố gắng không ngẩng đầu lên. Không khí cũng thật sự ngượng ngùng. Cuối cùng vẫn là Hạ Lan mở lời trước, “Ừm, Chí Đình à, ngày cưới tự dưng bỏ đi mà không nói tiếng nào, sao con không giải thích với bố con một chút?”

“Bố mẹ đã có thủ đoạn như vậy rồi thì con cần gì phải giải thích?” Lục Chí Đình nói, tiện tay gắp một đũa thức ăn cho Khương Điềm.

“Con nói chuyện kiểu gì vậy?!” Lục Quốc Trung trừng mắt nhìn Lục Chí Đình nói, “Mẹ con là đang quan tâm con, không quan tâm con thì con chẳng phải sẽ nói chúng ta chưa bao giờ quan tâm đến cuộc sống của con sao?!”

“Hừ.” Lục Chí Đình cười lạnh một tiếng, “Khi con cần bố mẹ thì bố mẹ ở đâu? Bây giờ con đã lớn thế này, có thể tự lập cuộc sống rồi thì bố mẹ lại lo lắng?”

“Con!!” Lục Quốc Trung tức giận ném đũa xuống bàn.

Hạ Lan vội vàng nói, “Được rồi được rồi, đừng ai giận nữa. Chí Đình nếu con không muốn chúng ta hỏi thì chúng ta sẽ không hỏi nữa. Dì Trương! Lấy thêm cho cậu ấy đôi đũa.”

Dì Trương ở nhà Lục Chí Đình là chị em với dì Trương nhà này, cũng là người đã nhìn Lục Chí Đình lớn lên, nên bà cũng hiểu rõ tính khí của anh. Bà từ nhà bếp lấy đũa đưa cho Hạ Lan, nói: “Cậu chủ cũng đừng nói vậy, lúc cậu rời khỏi hôn lễ, ông chủ và phu nhân cũng lo lắng lắm đó.”

Lục Chí Đình đặt đôi đũa xuống, “Ông ấy lo lắng là sợ mất mặt thì có.”

“Chí Đình!” Hạ Lan trầm giọng nói, “Con nói chuyện kiểu gì thế?!”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Thấy Hạ Lan tức giận, Lục Chí Đình hơi thu mình lại một chút, nói: “Nếu đã ăn cơm xong rồi, vậy chúng con đi trước đây.”

“Đợi đã!” Lục Quốc Trung gọi Lục Chí Đình lại.

Lục Chí Đình quay đầu lại, bực bội nói: “Ông còn chuyện gì nữa sao?”

Lục Quốc Trung cố gắng nén cơn giận trong lòng, nói: “Lần sau nếu có việc gấp, không nói với bố cũng phải nói với mẹ con một tiếng. Mẹ con rất lo cho con, tin tức tự tra được không bằng lời con nói ra khiến người ta an tâm.”

Lục Chí Đình sững sờ, không ngờ Lục Quốc Trung lại nói như vậy, anh gật đầu, “Vâng, con biết rồi.”

Mãi đến khi xe đã lăn bánh, Lục Chí Đình vẫn còn hơi ngẩn ngơ. Khương Điềm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của Lục Chí Đình một lúc lâu rồi nói: “Thật ra em thấy bố mẹ anh cũng tốt lắm, không tệ như anh tưởng đâu.”