Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quản gia đứng dậy, thấy vết xước trên xe người kia liền vội vàng xin lỗi, "Xin lỗi, xin lỗi! Tôi đi xe lơ đễnh mới đ.â.m vào, thật sự xin lỗi, bao, bao nhiêu tiền? Tôi đền cho anh."
Người đàn ông không thèm nhìn vết xước, xua tay nói, "Không cần đâu, lần sau ông đi xe nhớ nhìn đường."
"Cảm ơn, cảm ơn, tôi nhất định sẽ chú ý." Quản gia vội vàng cúi người xin lỗi người đàn ông, đỡ chiếc xe điện nhỏ dậy, tay lái đã bị lệch một chút nhưng vẫn có thể đi được, thế là quản gia leo lên xe rồi rời đi.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Người đàn ông quay lại xe, lạnh nhạt nhìn người ngồi ghế phụ, "Không phải lừa đảo, chỉ là vô ý đụng phải thôi."
Người phụ nữ nhìn bóng dáng quản gia rời đi, vẻ mặt có chút kỳ lạ. Người đàn ông hỏi: "Sao vậy? Cô quen ông ấy à?"
Người phụ nữ gật đầu, "Hình như là quản gia nhà Lục Chí Đình."
Người đàn ông nhướng mày, "Không nhìn nhầm chứ?"
"Không thể nhầm được đâu, anh cũng nên quen mới phải, hồi nhỏ anh cũng từng gặp rồi." Người phụ nữ nói.
Hai người trong xe chính là Tô Bội và Bạch Nhiên, mặc dù trước đó hai người từng cãi vã, nhưng Tô Bội là người không hay để bụng, quay đầu là quên ngay, đương nhiên chỉ giới hạn với Bạch Nhiên.
Sau khi bị Lục Chí Đình chơi khăm tại buổi họp báo, Tô Bội vẫn ôm hận trong lòng, sau khi cân nhắc, cô vẫn quyết định hợp tác với Bạch Nhiên, trước tiên lật đổ kẻ thù chung là Lục Chí Đình rồi tính sau. Khương Điềm chắc chắn sẽ vẫn đi theo Lục Chí Đình, nhưng đến lúc đó nhà họ Lục đã sụp đổ, Khương Điềm còn không phải mặc cô ta muốn làm gì thì làm sao.
Bạch Nhiên liếc nhìn bóng lưng quản gia một lần nữa, "Chuyện cũ tôi không nhớ rõ lắm, nhưng quản gia nhà họ Lục không đến mức sa sút như thế này chứ?"
"Tôi cũng thấy rất lạ, có cần đi điều tra thử xem không?" Tô Bội đề nghị.
Bạch Nhiên thu ánh mắt về, "Không hứng thú, tôi chỉ hợp tác với cô để lật đổ Lục Thị và Lục Chí Đình thôi, những chuyện vô dụng khác tôi không hứng thú tham gia."
"Nhưng ông ấy là quản gia của nhà họ Lục, hơn nữa đã làm ở đó nhiều năm như vậy, chắc chắn biết rõ mọi chuyện của nhà họ Lục rồi." Tô Bội nói, "Nếu nắm được điểm yếu của ông ấy, thì những chuyện khác chẳng phải sẽ dễ dàng giải quyết sao?"
Bạch Nhiên hơi suy nghĩ lời Tô Bội nói, "Tôi sẽ cử người đi điều tra."
Quản gia đạp xe mãi đến căn phòng trọ nhỏ mà ông thuê, phát hiện hành lý của mình đã được đặt bên ngoài, vợ ông đang cầm giẻ lau tường. Lưu quản gia vội vàng bước tới, "Bà xã, sao vậy? Chuyện gì thế này?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lưu Thị quay đầu lại, mắt lập tức đỏ hoe, "Mấy người đó chạy đến phòng trọ đòi tiền, tôi không dám mở cửa, họ liền viết khắp nơi bên ngoài chữ 'trả tiền', chủ nhà thấy thế liền đuổi tôi ra ngoài, còn nói nếu không lau sạch mấy chữ đó, tiền thuê nhà cũng không trả lại cho chúng ta."
"Mấy người đó sao có thể như vậy!" Lưu quản gia cũng tức đến đỏ mắt, giành lấy cái giẻ lau từ tay Lưu Thị, "Bà xã bà nghỉ đi, để tôi làm."
Bận rộn đến tối mịt, cuối cùng cũng lau sạch những chữ đó, Lưu quản gia lau mồ hôi nói với Lưu Thị: "Đi thôi, chúng ta bây giờ đi tìm chủ nhà."
"Những chữ đó tôi đã lau sạch rồi, tiền thuê nhà có thể trả lại rồi chứ?"
"Tối rồi nhìn không rõ, mai nhé." Chủ nhà nói.
Lưu quản gia khựng lại, "Vậy tối rồi có thể cho chúng tôi ở lại một đêm trước không? Đợi mai ông kiểm tra xong chúng tôi sẽ đi."
"Các người còn ở lại?! Lỡ có người nhìn thấy phòng mở đèn rồi đến đòi nợ thì sao?! Chẳng phải lại vòng lặp vô tận sao?"
"Vậy ông vừa không trả tiền thuê nhà cho chúng tôi, vừa không cho chúng tôi quay về ở thì có phải là quá vô lý không?" Quản gia có chút tức giận.
"Tôi mặc kệ các người! Dù sao tiền cũng phải đợi tôi kiểm tra xong ngày mai mới đưa, tối nay các người muốn đi đâu thì đi, không thì ngủ ở hành lang cũng được, tôi đã đủ rộng lượng lắm rồi." Chủ nhà nói xong liền đóng sập cửa.
"Đợi..." Quản gia chưa kịp ngăn cản đã bị nhốt ngoài cửa.
Lưu Thị bất lực nhìn quản gia, "Làm sao đây?"
Quản gia thở dài nói, "Còn làm sao được nữa, vậy thì cứ tạm bợ một đêm ở hành lang vậy, ít nhất còn hơn ở ngoài trời."
Hai người quay lại trước phòng trọ, lấy tấm trải từ trong hành lý ra trải xuống đất, rồi lấy chăn ra cho Lưu Thị nằm lên trước, "Bà nằm đi, tôi canh cho, lỡ có người đến tôi sẽ gọi bà."
Lưu Thị gật đầu, mấy ngày nay bà luôn sống trong sợ hãi, những kẻ đòi nợ bên ngoài không ngừng quấy rối, thế là bà nằm xuống tấm trải, nhìn đèn cảm ứng âm thanh ở hành lang nói: "Ông nói xem, A Cường bây giờ ở đâu rồi?"
Nhắc đến con trai, lòng quản gia đầy căm hận, "Mặc kệ nó ở đâu, c.h.ế.t đi là tốt nhất, nó c.h.ế.t rồi chúng ta mới nhẹ nhõm, đỡ phải bận tâm về nó!"
"Nhưng nó cũng là con của chúng ta mà, bây giờ tôi nhắm mắt lại là thấy nó, tôi nhớ nó quá."