Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nghe người khác nói cũng biết được vị trí nhà hàng tôi chọn sao?” Bạch Nhiên châm biếm, “Vậy thì cô cũng thông minh đấy.”

Bạch Nhiên nói xong liền đi ra ngoài, Tô Bội vội vàng đi theo hắn, “Tôi thấy anh đối với chuyện xem mắt chắc không có hứng thú đâu, hơn nữa bây giờ anh không phải đang muốn báo thù Lục Chí Đình sao? Sao còn có tâm trạng đi xem mắt chứ?”

“Báo thù Lục Chí Đình đương nhiên là phải báo thù rồi, nhưng Tô Bội, quan hệ giữa chúng ta bây giờ đã khác xưa rồi, cô đừng xen vào cuộc sống của tôi như trước nữa.” Bạch Nhiên đã đi đến trước xe, nhìn Tô Bội nói, “Cô hãy làm tốt những chuyện trong phận sự của mình đi, những chuyện không liên quan đến cô thì tốt nhất đừng có xen vào.”

--- Chương 135 ---

Nghỉ lại nhà Lục Tâm Manh

Thấy Bạch Nhiên sắp lên xe, Tô Bội vội vàng nắm lấy cửa xe, “Anh đợi chút!”

Bạch Nhiên khó chịu ngẩng đầu, “Còn chuyện gì nữa? Tôi đã nói cô đừng can thiệp vào cuộc sống của tôi rồi mà?”

“Tôi chỉ muốn hỏi, anh đi xem mắt với Lục Tâm Manh là vì cô ấy là người của Lục gia, đúng không?” Suy đi nghĩ lại, chỉ có lý do này vừa có sức thuyết phục lại không liên quan đến tình cảm của Bạch Nhiên.

“Phải, vừa lòng chưa? Tôi đi được chưa?” Lười giải thích thêm với Tô Bội, huống hồ lời Tô Bội nói cũng là sự thật, Bạch Nhiên đáp.

Nhận được câu trả lời khẳng định, Tô Bội rất vui vẻ, “Được, tôi biết rồi, vậy tôi đi trước đây.”

Tô Bội buông cửa xe của Bạch Nhiên, lùi lại một chút, nhưng không có ý định rời đi. Bạch Nhiên liếc nhìn một cái lạnh nhạt, dù sao Tô Bội đi đâu làm gì cũng không liên quan gì đến hắn, đóng cửa xe rồi rời đi.

Khi xe của Bạch Nhiên chạy đi, biểu cảm của Tô Bội lập tức trở nên lạnh lùng. Mặc dù Bạch Nhiên không có tình cảm với Lục Tâm Manh mà chỉ muốn lợi dụng cô ấy, nhưng không cần nghĩ cũng biết cách lợi dụng của Bạch Nhiên là gì, không ngoài những thủ đoạn như khi hắn ta bắt chuyện với cô ta ngày trước. Dù không có tình cảm, cô ta cũng không cho phép có người phụ nữ thứ hai thích Bạch Nhiên, tuyệt đối không cho phép!

Trong mắt Tô Bội lóe lên tia sáng sát khí. Dù hiện tại trong mắt người qua đường, cô ta chỉ là một quý cô đang đứng yên lặng bên đường, nhưng chỉ cần nhìn kỹ sẽ thấy sự điên cuồng và hoang dại trên khuôn mặt cô ta.

Có người đi ngang qua, thấy Tô Bội đứng bên đường, liền đẩy bạn mình đến trước mặt Tô Bội, “Xin lỗi cô gái, điện thoại của tôi hết pin rồi, có thể cho tôi mượn điện thoại của cô gọi một cuộc được không?”

Tô Bội ngẩng đầu lên, biểu cảm trên mặt còn chưa kịp hoàn toàn biến mất, khiến cậu trai mượn điện thoại giật mình lùi lại một bước nói: “Cảm, cảm ơn, nhưng không cần nữa.” Kể cả khi sẽ bị bạn bè trêu chọc.

Tô Bội khó hiểu nhìn người đến, quay người lên xe của mình. Lên xe, cô ta cầm điện thoại lạch cạch gõ một chuỗi ký tự, rồi đạp ga rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bạch Nhiên sau khi về thì đi thẳng về nhà mình. Mặc dù bên ngoài công bố Bạch Nhiên đã là người thừa kế của Tập đoàn Bách Lục, nhưng Bạch Trung vẫn rất không yên tâm về Bạch Nhiên, sợ rằng nếu mình không trông chừng thì Bạch Nhiên sẽ làm những chuyện bất lợi cho Lục thị, vì vậy không thể buông tay công ty như Lục Quốc Trung.

Mở cửa vào nhà, Bạch Nhiên trước tiên đến quầy bar nhỏ của mình lấy một chai rượu, tìm khắp nơi cũng không thấy ly, bèn mở nắp rồi trực tiếp tu vào miệng. Tu được gần nửa chai thì mới đặt chai rượu xuống. Vì quanh năm nghiện rượu, nên một chút rượu này đối với hắn ta như uống nước lã. Bạch Nhiên đặt chai rượu xuống, lau miệng, định đi tắm, còn chưa đi được hai bước, điện thoại đột nhiên reo lên.

“Đại ca, những người bị đưa đi trước đây đã trở về rồi, xử lý thế nào?”

Bạch Nhiên dừng bước, “Về rồi sao?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Vâng, về rồi, họ còn

nói không làm gì ở chỗ Lục Chí Đình cả, chỉ ở đó hai ngày, nhưng thiết bị theo dõi mà mỗi người mang theo trước đó thì không ai còn mang trên người nữa.”

“Xác định là những người đó thật sự không làm gì sau khi bị Lục Chí Đình đưa đi sao?” Bạch Nhiên hỏi.

“Không chắc lắm.” Người bên kia điện thoại nói, “Vì vậy tôi mới gọi để hỏi ý kiến của ngài.”

Bạch Nhiên suy nghĩ một lát rồi nói: “Kiểm tra xem trên người họ có gì không, và nhiệm vụ tôi giao cho các cậu không được tiết lộ trước mặt họ. Đợi có thời gian tôi sẽ đến xem.”

“Vâng.”

“Còn chuyện gì nữa không?”

“À, lão già kia gọi điện thoại tới rồi.”

Ngừng lại một chút, Bạch Nhiên hỏi: “Quản gia Lưu?”

“Đúng, chính là lão già đó, ông ta không gọi cho người của chúng ta, là A Tứ tiết lộ cho chúng ta biết.”

“A Tứ?” Bạch Nhiên nhíu mày, A Tứ là người hắn sắp xếp ở bên Tô Bội, chính là sợ Tô Bội có hành động gì sau lưng hắn nên mới đặc biệt tìm người đi giám sát cô ta. “Không phải tôi đã bảo để lại số của bên chúng ta sao? Sao lại gọi đến chỗ cô ta?”

“Không, không biết.”

Bạch Nhiên thở dài: “Tạm gác chuyện đó đã, nội dung cuộc gọi của quản gia Lưu là gì?”