Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phải đó," Hạ Lan thở dài một hơi: "Thật đáng tiếc, Bội Bội trước đây đối xử với Chí Đình tốt như vậy mà Chí Đình lại không thích. Nếu như ngày xưa ở bên Bội Bội, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện này."

Lời này thoạt nghe như đang khen ngợi Tô Bội, nhưng nếu liên kết với lời Tô Trường Thanh vừa nói, rằng Tô Bội đối xử với Lục Chí Đình tốt như vậy mà Lục Chí Đình vẫn không thích, ngụ ý là Tô Bội không bằng Khương Điềm.

Tô Trường Thanh chỉ chăm chăm châm ngòi chia rẽ, căn bản không để tâm đến ẩn ý trong lời Hạ Lan, chỉ phụ họa gật đầu: "Vậy Quốc Trung, chuyện trước đây, đồng ý chứ?"

Cổ họng Lục Quốc Trung nghẹn lại, thở hổn hển, mất một lúc lâu mới miễn cưỡng gật đầu: "Vậy cứ làm theo lời ông đi."

Tô Trường Thanh mừng rỡ khôn xiết, suýt bật cười thành tiếng, phải cấu mạnh lòng bàn tay mới nhịn được: "Tốt, vậy tôi về sẽ nói với thằng nhóc nhà họ Bạch."

"Trường Thanh." Hạ Lan nói: "Chí Đình là một đứa trẻ thông minh, ông phải chú ý nhiều đấy. Nếu để Chí Đình phát hiện ra dấu vết gì, mối quan hệ giữa chúng ta và Chí Đình sẽ càng khó mà hàn gắn lại được."

"Đương nhiên rồi. Tôi và thằng nhóc nhà họ Bạch không gặp mặt, chỉ liên lạc qua điện thoại, như vậy sẽ an toàn hơn, chắc chắn sẽ không để Chí Đình phát giác được đâu." Tô Trường Thanh nói.

Hạ Lan thở dài nói: "Vậy làm phiền ông rồi Trường Thanh."

"Không phiền đâu." Tô Trường Thanh xua tay: "Tôi còn có việc nên đi trước đây. Chị dâu ở nhà hãy khuyên nhủ Quốc Trung thật tốt nhé."

Hạ Lan gật đầu: "Được, Quản gia Lưu, tiễn Trường Thanh ra ngoài đi."

Tô Trường Thanh ra ngoài

sau, Hạ Lan và Lục Quốc Trung trở về phòng ngủ. Vẻ mặt nghiêm nghị trên khuôn mặt Lục Quốc Trung mới tan đi: "Tôi diễn thế nào?"

"Giống hệt như khi anh thật sự tức giận vậy." Hạ Lan giơ ngón cái lên.

Lục Quốc Trung đắc ý cười cười: "Đó là đương nhiên, không xem tôi là ai chứ."

"Bây giờ em gọi điện cho Chí Đình, nói Tô Trường Thanh vừa mới đến." Hạ Lan lấy điện thoại ra, gọi cho Lục Chí Đình.

"Được rồi, con biết rồi, làm phiền bố mẹ. Vâng." Cúp điện thoại, Lục Chí Đình nhìn đồng hồ. Đã đến giờ tan làm, không biết tâm trạng của Khương Điềm có tốt hơn chút nào không. Lục Chí Đình dọn dẹp đồ đạc của mình, lấy chìa khóa xe đi đón Khương Điềm.

Đến cổng công ty của Khương Điềm, cô vẫn đang ở bên ngoài chỉ đạo công nhân chuyển đồ. Thấy xe của Lục Chí Đình đến, cô đi tới: "Bên em vẫn chưa làm xong, chắc phải chờ một lát nữa mới xong được."

Lục Chí Đình cưng chiều mỉm cười với Khương Điềm: "Không sao, anh đợi em."

"Được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khương Điềm chạy nhanh lại tiếp tục chỉ đạo công việc ở đó.

Hơn một tiếng sau bên đó mới xong việc. Khương Điềm quay vào lấy túi xách và điện thoại rồi đi ra ngoài. Lục Chí Đình xuống xe mở cửa cho cô.

Trên đường về, Khương Điềm hỏi: "Chuyện tin tức không cần bận tâm sao? Ngày mai là lễ kỷ niệm, em đoán cả ngày sẽ ở bên ngoài, sẽ không có phóng viên hay gì chứ?"

"Không."

"Vậy thì được rồi. Chuyện cũ làm em ám ảnh mãi thôi."

Sau đoạn đối thoại này, hai người lại rơi vào im lặng kéo dài, không ai lên tiếng trước. Về đến nhà, Lục Chí Đình xuống xe mở cửa cho Khương Điềm, thành thạo nhận lấy túi của cô rồi bước vào nhà.

--- 155 ---

Cái c.h.ế.t của Trần Huy

Chú cún con trước đây nuôi, từ cục bông thịt mập mạp đã lớn đến ngang bắp chân. Nó vẫn rất ác cảm với Lục Chí Đình, vừa thấy Lục Chí Đình vào nhà đã cố tình tha dép của anh đi xa, dù nói thế nào cũng không chịu nhả, mãi đến khi Khương Điềm lên tiếng nó mới ngoan ngoãn tha về. Hai người lúc này mới bắt đầu trò chuyện.

"Sẽ có một ngày anh vứt nó ra ngoài!" Lục Chí Đình nhìn đôi dép đầy vết răng nói.

Chú cún con dường như hiểu được lời Lục Chí Đình, gầm gừ trong cổ họng như muốn đánh nhau với Lục Chí Đình. Lục Chí Đình lạnh lùng nhìn chú cún con, đôi dép trong tay đã giơ lên.

Xem ra nếu chú cún con vồ tới, đôi dép trong tay Lục Chí Đình sẽ lập tức giáng xuống.

Ngay khoảnh khắc chú cún con vồ tới, Khương Điềm lên tiếng quát: "Không được cắn bố!"

Lời này vừa thốt ra, cả người lẫn chó đều dừng lại.

Con chó dừng lại vì nghe thấy lời quát của chủ nhân, còn Lục Chí Đình thì sững sờ ngay lập tức vì câu nói vừa thốt ra của Khương Điềm. Anh gãi gãi đầu: "Em vừa nói gì cơ?"

"Em có nói chuyện với anh đâu, em nói với chó mà."

Lục Chí Đình vừa định đáp lời thì dì Trương đi tới: "Cậu chủ, cô chủ về rồi ạ."

Khương Điềm gật đầu đi vào, chú cún con nhảy tưng tưng theo sau Khương Điềm, để Lục Chí Đình một mình đứng sững lại tại chỗ.

Dỗ chú cún con vào lồng xong, Khương Điềm chuẩn bị lên lầu thì thấy Lục Chí Đình vẫn đứng ở hành lang. Khương Điềm lên tiếng: "Anh đứng ở đó làm gì thế?"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Lục Chí Đình lúc này mới phản ứng lại, từ tủ giày lấy ra một đôi dép khác mang vào rồi đi về phía Khương Điềm: "Con chó ngốc đó tại sao cứ cắn mỗi giày của anh, đây là đôi dép thứ tư của anh rồi đấy."