Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi ăn no nê, Khương Điềm hài lòng vỗ bụng về nhà. Những chuyện đã xảy ra trước đó cứ như một màn kịch hài nhỏ, sau khi ăn xong Khương Điềm đã quên sạch bách rồi.
--- Chương 159 ---
Khương Điềm bị thương
Về đến nhà, cún con vẫn như thường lệ đợi ở cửa chào đón. Có lẽ vì ở nhà nên Khương Điềm mệt đến chết, không có thời gian để ý đến cún con, cô lê lết thân xác mệt mỏi lên lầu, lên lầu xong thì đổ vật ra giường, đến tắm cũng không muốn tắm.
Lục Chí Đình lên lầu sau đó thấy cảnh Khương Điềm nằm bẹp dí như cái bánh trên giường, bất lực cười cười nói: "Vừa nãy ở bữa tiệc đâu thấy em mệt thế này."
"Đừng nói chuyện với em, bây giờ em chỉ muốn ngủ thôi."
"Vừa chưa tẩy trang cũng chưa tắm mà đã ngủ vậy em không sợ chính mình cũng thấy ghét mình sao." Lục Chí Đình đi đến bên Khương Điềm, nhẹ nhàng vỗ vỗ eo Khương Điềm, "Ngoan, đi tắm trước đi."
"Không muốn động đậy, cứ để em c.h.ế.t như vậy đi." Giọng Khương Điềm nghèn nghẹn trong chăn.
Lục Chí Đình bất lực thở dài một hơi, vươn tay lật Khương Điềm sang một bên, sau đó bế ngang cô lên.
Khương Điềm giật mình, vội vàng vùng vẫy, "Làm, làm gì thế?"
"Nếu em không muốn động đậy, vậy thì tôi bế em đi tắm vậy."
Cửa phòng tắm vốn rất gần giường, Lục Chí Đình đi chưa được hai bước đã đến trước cửa phòng tắm. Lục Chí Đình cười mỉm ghé sát tai Khương Điềm, "Em muốn tự tắm, hay là muốn tôi giúp em tắm?"
Nụ cười của Lục Chí Đình thật sự quá trêu ngươi, Khương Điềm bị cái nụ cười đó làm cho choáng váng, ngẩn người trong chốc lát. Lục Chí Đình liền nhân lúc cô ngẩn người mà bế cô vào phòng ngủ. Khương Điềm lúc này mới phản ứng lại, ra sức đẩy Lục Chí Đình, "Buông em ra, em tự đi được."
"Muộn rồi." Lục Chí Đình ghé sát tai cô nói.
Đương nhiên, cuối cùng Lục Chí Đình vẫn để cô tự tắm. Khương Điềm đẩy Lục Chí Đình ra ngoài xong còn khóa trái cửa lại, nhưng Lục Chí Đình cũng không tức giận, thỏa mãn l.i.ế.m nhẹ khóe môi rồi vào phòng tắm của mình.
Khương Điềm dường như đã bị ám ảnh, bình thường cô đều mặc áo hai dây mùa hè quen thuộc, lần này lại thay bằng bộ đồ dài tay dài quần mặc mùa thu, tự bọc mình kín mít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Em làm gì thế này?" Lục Chí Đình trêu chọc, "Đang cosplay phụ nữ Trung Đông à?"
"Anh anh anh quản tôi à!" Vừa nhìn thấy Lục Chí Đình là mặt Khương Điềm lập tức đỏ bừng. Lục Chí Đình đang ngồi bên giường, Khương Điềm thì vẫn đứng ở cửa phòng tắm, "Không phải anh còn phải đến thư phòng sao? Đi nhanh đi!"
Lục Chí Đình liền đứng dậy đi về phía thư phòng, Khương Điềm cũng đi theo anh, vốn dĩ phòng của hai người là hai căn phòng được cải tạo nên độ rộng rãi có thể tưởng tượng được. Lục Chí Đình đi một bước, Khương Điềm cũng di chuyển theo, luôn giữ ở góc đối diện. Đến khi Lục Chí Đình đến cửa, Khương Điềm vẫn trong trạng thái phòng bị nhìn anh.
"Tôi đáng sợ đến vậy sao?" Thấy Khương Điềm dáng vẻ này, Lục Chí Đình cảm thấy rất buồn cười, sải bước đến trước mặt Khương Điềm, nhân lúc cô chuẩn bị bỏ chạy thì giữ chặt hai cánh tay cô, ấn cô vào tường và hôn xuống.
Khương Điềm giãy giụa hai cái rồi không giãy nữa, đến khi Lục Chí Đình buông cô ra cô mới từ từ thở phào một hơi.
"Tôi đi thư phòng đây." Lục Chí Đình hôn thêm một cái vào đôi môi hơi sưng của Khương Điềm rồi mới rời đi.
Lục Chí Đình vừa đi, Khương Điềm mới cởi hết bộ đồ ngủ cô mặc lúc nãy ra.
"Nóng c.h.ế.t mất." Khương Điềm nói vậy, nhưng không biết là vì trời nóng thật hay vì hành động vừa rồi của Lục Chí Đình làm cô nóng.
Vì chuyện vừa rồi, Lục Chí Đình dù đang làm việc cũng vẫn cười. Anh đang xử lý tài liệu trên tay thì nhận được điện thoại từ Tần Hàm Vũ. Lục Chí Đình nghe máy, "Sao thế?"
"Là tôi đã xem thường bọn già khọm đó rồi, tôi còn tưởng là lũ chỉ biết ba hoa thôi, không ngờ bọn họ vẫn có chút thực lực đấy." Giọng Tần Hàm Vũ trong điện thoại có chút bối rối, nhưng ngoài ra cũng không có cảm xúc nào khác.
Lục Chí Đình khẽ yên tâm, "Người không sao là được, xảy ra chuyện gì rồi?"
"Lần trước sau khi gọi điện cho cậu xong tôi liền đi tìm Lý Thiên Hạc bàn bạc luôn, có lẽ vì quá vội vàng nên bọn họ đã phát hiện ra manh mối, đang nói chuyện thì bị tấn công bất ngờ."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Tấn công bất ngờ?" Lục Chí Đình nhíu mày, "Thế hai người có bị thương không?"
"Tay của Jenny bị gãy xương, nhưng không nghiêm trọng lắm, những người khác không sao, nhưng Lý Thiên Hạc hình như đã bị bọn họ khống chế rồi, muốn tìm Lý Thiên Hạc nữa e là không dễ đâu." Tần Hàm Vũ thở dài một hơi.
Lục Chí Đình dừng lại một chút, suy nghĩ rồi nói: "Những người trong băng đảng của Lý Thiên Hạc có ai quy thuận anh ta không? Anh ta có thể trụ được đến bây giờ chắc chắn không phải chỉ có một mình anh ta chống đỡ đâu."
Tần Hàm Vũ im lặng một lúc rồi nói: "À đúng rồi! Sao tôi không nghĩ ra nhỉ, quả nhiên cậu thông minh hơn tôi nhiều!"