Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đó là cậu ngốc." Lục Chí Đình châm chọc, "Vậy thì trước tiên cứ tìm điểm đột phá từ những người đó đi, nhưng lần này tuyệt đối không được lơ là nữa."

"Cái này tôi biết." Tần Hàm Vũ cười nói, "Vậy thì cứ đợi thêm một thời gian nữa đi, xử lý xong bọn người đó rồi nói sau, anh Vũ tôi cũng không phải dạng vừa đâu, sẽ không thất bại thêm lần nữa trong chuyện này đâu."

"Chuyện cái hộp không vội, bên cậu cũng phải từ từ thôi, giữ an toàn cho anh em, và cả chính cậu nữa." Lục Chí Đình nói.

Dù không nhìn thấy cũng biết Tần Hàm Vũ bên kia chắc chắn đang thờ ơ vẫy tay, "Biết rồi, biết rồi, cậu sao tự dưng cưới vợ xong lại lắm lời thế này, bị đồng hóa rồi à? Chẳng giống cậu chút nào!"

"Sao? Cậu là ăn không được nho thì chê nho chua hả?" Lục Chí Đình cười nói.

"Đừng nói bừa tôi không có!" Tần Hàm Vũ nói, "Một mình tự do biết bao, muốn uống rượu thì uống rượu, muốn cưa gái thì cưa gái, tôi còn sợ cậu sẽ ghen tị với tôi đấy!"

"Ghen tị với cậu? Đợi kiếp sau đi."

Bên kia im lặng một lát rồi nói: "Không nói nhảm chuyện này với cậu nữa, à đúng rồi, trước đây tôi thấy tin tức bên kia nói rằng mối quan hệ giữa cậu và bác trai ngày càng tệ đi đúng không?"

"Không có, tôi…"

Hoàn toàn không cho Lục Chí Đình cơ hội nói, Tần Hàm Vũ nghe thấy hai chữ đầu tiên liền trực tiếp chen ngang, "Không phải tôi nói đâu, nhà cậu vốn dĩ cũng chẳng có vấn đề lớn gì đúng không? Nhìn ông già nhà tôi xem, từ nhỏ đến lớn tôi đều bị đánh mà lớn lên, cũng không vì chuyện này mà hận hay ghét ông ấy, cậu nói xem sao cậu lại cố chấp như vậy chứ."

"Không, tôi…"

"Chí Đình à, chúng ta là anh em tốt bao nhiêu năm rồi, tôi cũng là vì muốn tốt cho cậu thôi, thật lòng muốn tốt cho cậu. Tôi biết cậu không thích nghe mấy chuyện này, nhưng tôi vẫn phải nói, nếu không thì chúng ta đâu còn là anh em nữa. Cậu và bác trai sớm muộn gì cũng sẽ hòa giải thôi, không phải hôm nay thì cũng là ngày mai, nhưng tôi hy vọng cậu sẽ là người chủ động hạ mình trước, dù sao thì đây vốn là nút thắt trong lòng cậu."

"Những gì cậu nói tôi đều hiểu, thật ra tôi…"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tần Hàm Vũ miệng lải nhải không ngừng, hoàn toàn không cho Lục Chí Đình cơ hội nói, "Tôi có thể nhìn ra được, bác trai bác gái rất yêu thương cậu, thật lòng đau lòng cho cậu, một người ngoài như tôi còn nhìn ra được, vậy mà cậu lại không thấy. Nhưng trước đây nhà họ Lục đâu có địa vị như bây giờ đúng không? Cộng thêm chuyện cậu bị bắt cóc hồi nhỏ, rõ ràng là vì cậu nên mới bận rộn như vậy mà."

"Lý lẽ tôi đều hiểu, cậu có thể nghe tôi nói một câu không?" Lục Chí Đình cuối cùng cũng chen vào nói được một câu.

"Cậu nói vậy cứ như là tôi không cho cậu nói vậy, tôi có thể quản cái miệng của cậu sao?"

"…" Vậy vừa nãy là cho anh cơ hội nói à?

"Tôi đang nghe đây, cậu nói đi." Tần Hàm Vũ gõ gõ vào mic nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Tôi với bố tôi đã hòa giải rồi."

"Xin lỗi tôi nghe không rõ cậu nói lại lần nữa đi?" Dừng một chút, Tần Hàm Vũ nói.

"Đừng giả vờ nữa, cậu nghe thấy rồi."

--- Chương 160 ---

Người giàu không có thất tình lục dục

Bên kia lại chìm vào im lặng, một lát sau là giọng điệu làm màu mà anh đã nghe đến chai tai từ trước đến nay, "Không phải chứ, tuy vừa nãy tôi nói thật lòng, nhưng tôi chỉ muốn làm màu một chút thôi mà, hai ngày trước truyền thông còn đưa tin rầm rộ thế kia, vậy mà hôm nay cậu đã hòa giải rồi sao? Lừa ma à!"

"Không tin thì thôi." Lục Chí Đình đưa tay định cúp máy.

"Khoan đã!" Mối quan hệ giữa hai người đã bao nhiêu năm, Lục Chí Đình định làm gì anh ta lập tức đoán ra, "Tôi chỉ là ngạc nhiên một chút thôi mà, cậu đừng phản ứng thái quá thế, thật sao?"

"..." Tay Lục Chí Đình lại lẳng lặng chạm vào nút ngắt cuộc gọi.

"Tôi tin, đương nhiên tôi tin, là chính miệng cậu nói mà!" Tần Hàm Vũ nói, "Là công lao của vợ cậu đúng không?"

Khóe môi Lục Chí Đình cong lên một nụ cười đắc ý, "Chứ chẳng lẽ là vợ cậu sao?"

"Cậu nghe cái giọng cậu nói xem, mức độ ghê tởm sắp có thể sánh ngang với tôi rồi đấy!" Tần Hàm Vũ la làng, "Tôi còn chưa nhìn thấy mà đã đoán được cậu bây giờ trông thế nào rồi!"

"Còn lời gì thì nói nhanh lên!"

Tần Hàm Vũ hắc hắc cười hai tiếng, hỏi: "Nhưng có một điều tôi khá thắc mắc là rõ ràng đã hòa giải rồi sao cậu không đính chính lại? Cậu cố ý đúng không?"

"Ừm."

"Ai thế?" Tần Hàm Vũ hỏi người mà Lục Chí Đình muốn dẫn dụ, "Bách Nhiên à?"

"Ừm."

"Không phải tôi nói đâu, hiệu suất của cậu đúng là kém quá, đổi lại là tôi thì chỉ trong vài phút…"

"Cậu lo giải quyết xong chuyện bên cậu rồi hãy đến dạy đời tôi đi," Lục Chí Đình nói, "Bản thân còn một mớ hỗn độn như thế thì có tư cách gì mà dạy đời tôi."