Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe đến câu cuối cùng, Lục Chí Đình quay người lạnh lùng nhìn viên cảnh sát, "Các người cứ để cô ta ở đây la hét mãi như vậy à?"
"Không ạ, chúng tôi sẽ ngăn cản cô ta ngay lập tức, thường thì nếu không ngăn được sẽ tiêm thuốc an thần cho cô ta. Ngài đợi một chút, tôi đi xem sao." Viên cảnh sát nói rồi đi về phía Tiền Ti Ti.
Một lúc sau, nghe thấy tiếng của Tiền Ti Ti nhỏ dần, hàng lông mày đang cau chặt của Lục Chí Đình mới hơi giãn ra một chút.
"Khi nào có báo cáo giám định tâm thần của Tiền Ti Ti, chúng tôi sẽ trả lời ngài." Viên cảnh sát trẻ tuổi lúc trước chạy đến nói.
"Nếu giám định ra cô ta thực sự có vấn đề về tâm thần thì sao?"
"Phải xem là loại bệnh tâm thần nào. Theo luật, nếu người bệnh tâm thần trong lúc không thể nhận thức hoặc không thể kiểm soát hành vi của mình mà vi phạm quản lý an ninh trật tự, thì sẽ không bị xử phạt."
Lục Chí Đình nghe câu này đột nhiên trừng mắt giận dữ, "Tức là, nếu xác nhận người phụ nữ đó đúng như cậu nói, thì cô ta sẽ không phải chịu bất kỳ hình phạt nào sao?"
"Vâng, vâng ạ."
"Cái quái..."
Trương Tiêu kéo Lục Chí Đình lại, "Thiếu gia, đừng tức giận. Bây giờ phiếu giám định vẫn chưa có, mọi việc vẫn còn thay đổi. Hơn nữa..." Trương Tiêu cười với viên cảnh sát trẻ, hỏi: "Nếu thực sự là bệnh nhân tâm thần, có phải cần đưa đến bệnh viện để giám hộ không?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Viên cảnh sát trẻ gật đầu, "Đúng vậy."
"Chúng tôi đã điều tra, Tiền Ti Ti này là trẻ mồ côi, cô ta lớn lên trong trại trẻ mồ côi từ nhỏ, không có người giám hộ. Nếu quả thực là bệnh tâm thần, chuyện bệnh viện cứ để chúng tôi giải quyết." Trương Tiêu nói.
"Nhưng..." Viên cảnh sát trẻ vẫn còn chút do dự.
"Đến lúc đó chúng tôi sẽ cho các cậu xem tên bệnh viện, là bệnh viện chính quy, cũng không được sao?"
"Xin lỗi, chuyện này không phải do tôi quyết định, tôi phải xin chỉ thị cấp trên."
"Được rồi, vậy thì đợi báo cáo giám định ra rồi nói." Trương Tiêu đáp.
Đợi viên cảnh sát trẻ đi ra ngoài, Trương Tiêu nhìn Lục Chí Đình vẫn đang cau mày nói: "Thiếu gia, có cần thông báo trước cho phu nhân không, để phu nhân dặn dò bên này một tiếng, đợi báo cáo giám định ra rồi mới gọi điện thoại có hơi muộn không?"
"Được." Lục Chí Đình gật đầu, gửi tin nhắn cho Hạ Lan. Không lâu sau, nhận được điện thoại của Hạ Lan. Do camera trong trại tạm giam có thể ghi âm, Lục Chí Đình đứng dậy đi ra ngoài nghe điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Mặc dù mẹ là thị trưởng, nhưng cũng không thể lạm dụng quyền riêng tư, hay là con nói cho mẹ biết nguyên nhân trước đi." Lục Chí Đình chỉ nói muốn để chuyện của
Tiền Ti Ti do anh quyết định, không nói ra nguyên nhân, nên Hạ Lan mới hỏi.
"Người phụ nữ đó là bạn gái cũ của sếp Khương Điềm, sau đó có chút hiểu lầm với Khương Điềm nên muốn trả thù Khương Điềm. Bây giờ cô ta bị bắt rồi, nhưng người phụ nữ đó hình như bị bệnh tâm thần, nếu là bệnh tâm thần thì không thể bị xử phạt, nên ít nhất phải khống chế hành động của cô ta." Lục Chí Đình đơn giản kể lại sự việc.
Còn Hạ Lan, ngay khi nghe Lục Chí Đình nói đến chuyện trả thù đã không nghe thấy những lời khác nữa, "Trả thù? Khương Điềm không bị thương chứ?"
Lục Chí Đình im lặng, bên kia Hạ Lan lập tức biết câu trả lời, ngừng một chút, rồi hỏi, "Nghiêm trọng không?"
"Không nghiêm trọng lắm, chỉ là bị thương ở lưng, nghiêm trọng là Lục Tâm Manh."
Trái tim Hạ Lan vừa đặt xuống lại treo lên, "Tâm Manh?! Con bé lúc đó ở cùng Khương Điềm sao?"
"Vâng, con bé đỡ thay Khương Điềm, bị chấn động não mức độ trung bình, cộng thêm trật khớp khuỷu tay, nhưng lúc đó đã nắn lại rồi."
"Có nói với nhị thúc của con không?" Hạ Lan hỏi.
"Không, con bé không cho con nói, nhưng như vậy cũng tốt, tránh cho nhị thúc của con trút giận lên Khương Điềm."
"Ừm." Hạ Lan trầm giọng đáp, "Vậy mẹ sẽ thông báo cho bên trại tạm giam một tiếng, con hãy chăm sóc tốt Khương Điềm và Tâm Manh."
"Con sẽ làm vậy."
Cúp điện thoại, Lục Chí Đình gập điện thoại lại, quay về trại tạm giam. Trương Tiêu đang ngồi trên ghế dài, thấy Lục Chí Đình đến thì đứng dậy, "Phu nhân nói sao?"
"Bà ấy nói sẽ thông báo, dù cô ta có bệnh hay không, cô ta cũng sẽ không sống yên ổn đâu." Lục Chí Đình lạnh lùng nhìn Tiền Ti Ti đã ngủ thiếp đi mà nói.
Lục Chí Đình còn chưa kịp ngồi xuống, có một người từ bên ngoài bước vào, thấy Lục Chí Đình và Trương Tiêu liền vội vàng đi tới, "Thiếu gia, kết quả đã có rồi."
--- Chương 174 ---
Đi làm hàng ngày
"Là gì?"
Người đó rút ra một tờ giấy, đọc theo nội dung trên đó, "Tiền Ti Ti, được chẩn đoán mắc chứng rối loạn lưỡng cực. Hành động của cô ta có thể được coi là do bệnh tình phát tác, vì vậy việc cô ta lái xe tông người gây thương tích cho hai người có thể được miễn trách nhiệm, nhưng cô ta phải đến bệnh viện để điều trị. Vì cô ta không có người giám hộ, sau khi cấp trên bàn bạc đã quyết định để cô ta đến bệnh viện tâm thần ở khu Tây thành phố A để điều trị."