Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Chí Đình gật đầu, bệnh viện mà anh vốn định đưa Tiền Ti Ti đến chính là bệnh viện này. Hạ Lan chắc cũng rõ nên mới trực tiếp quyết định bệnh viện. Tuy nhiên, như vậy cũng tốt, đỡ được nhiều rắc rối.
"Vậy sau đó là chuyện của các cậu rồi, tôi còn có việc phải làm, xin phép đi trước." Nói xong, Lục Chí Đình liền bước ra ngoài, Trương Tiêu cũng đi theo anh.
Lên xe, Lục Chí Đình suy nghĩ một chút, gửi tin nhắn cho Khương Điềm về chuyện của Tiền Ti Ti. Vừa gửi đi, Khương Điềm bên kia liền trả lời ngay, "Thật sao?"
"Anh còn có thể lừa em sao?"
"Lúc trước anh nói em vẫn còn hơi không dám tin, bây giờ có thể chắc chắn rồi. Vậy Tiền Ti Ti sẽ đến bệnh viện nào?"
Lục Chí Đình gửi tên bệnh viện cho Khương Điềm, cuối cùng còn bổ sung một câu, "Sao? Em còn định đến thăm cô ta à?"
"Thật ra, cũng không phải là không thể."
"Không được đi!" Lục Chí Đình trả lời, "Em ngốc à? Khỏi vết sẹo quên nỗi đau sao, hơn nữa, vết thương của em còn chưa lành mà."
"Em đùa thôi mà, vốn dĩ em rất ghét cô ta, sao có thể đi thăm cô ta được." Khương Điềm nói, "Vì cô ta đã bị bắt rồi, vậy là em không còn phải lo lắng gì nữa. Nhưng việc cô ta trả thù em thì em thật sự chưa từng nghĩ tới."
Nếu không phải cách nhau qua điện thoại, Lục Chí Đình đã hừ lạnh ra tiếng, "Em đúng là không cần nghĩ, trực tiếp trải nghiệm luôn rồi."
Khương Điềm im lặng một chút, sáng suốt chọn cách chuyển chủ đề, "Khi nào anh về có thể mua bánh kem cho em không? Em muốn ăn bánh kem, còn muốn uống trà sữa nữa."
"Anh thấy em muốn biến thành heo ấy!" Lục Chí Đình trả lời.
Khi dừng đèn đỏ, Trương Tiêu hơi nghiêng đầu nhìn Lục Chí Đình, trông anh bây giờ rất rạng rỡ, khác hẳn lúc mới đến.
Mặc dù nói vậy, nhưng khi tan sở về nhà, Lục Chí Đình nhìn trà sữa và bánh kem đặt trên ghế phụ lái mà thở dài. Sao Khương Điềm nói gì anh cũng làm theo nhỉ, nghĩ tới nghĩ lui không tìm ra câu trả lời, cuối cùng kết luận, nhất định là Khương Điềm đã hạ thuốc anh rồi, nên anh mới yêu cô đến thế.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Mặc dù hai người bây giờ vẫn đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh, nhưng có thể chỉ là cuộc chiến lạnh đơn phương của anh, vì Khương Điềm hoàn toàn không nhận ra vấn đề này.
Mở cửa, Lục Chí Đình cởi giày đang chuẩn bị thay dép lê thì nhìn thấy đôi dép lê của mình lại bị cắn nát và dính đầy nước dãi. Lông mày anh giật giật, cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khương Điềm cười tủm tỉm đón anh, Lục Chí Đình khẽ cử động cánh tay
, đang suy nghĩ nên dang tay đón hay đợi Khương Điềm tự ôm lấy. Ngay khi đã quyết định dang tay ra đón, Khương Điềm từ tay anh nhận lấy bánh kem và trà sữa rồi quay lưng đi mất.
Thế là lông mày Lục Chí Đình giật mạnh hơn nữa.
Khương Điềm mở bánh kem ra vừa định ăn, dì Trương đột nhiên đi tới, "Thiếu phu nhân lát nữa sẽ ăn cơm rồi, hay là đợi ăn cơm xong rồi hẵng ăn bánh kem nhé, dù sao đồ ngọt cũng không thể thay cơm được."
Khương Điềm vòng tay ôm lấy bánh kem, "Không sao đâu, con ăn bánh kem là no rồi, con..."
"Thu lại cho cô ấy!" Lục Chí Đình nói, thế là dì Trương nhanh nhẹn thu lại bánh kem.
Bất chấp ánh mắt hờn dỗi của Khương Điềm, Lục Chí Đình chỉ cảm thấy cuối cùng cũng hả hê.
Khi ăn cơm, Khương Điềm chỉ ăn qua loa vài đũa rồi định đi, bị Lục Chí Đình túm lấy cổ áo kéo lại. Khương Điềm quay đầu nhìn Lục Chí Đình với ánh mắt oán trách, "Con ăn no rồi."
"Ngồi xuống." Lục Chí Đình không phí lời với cô.
"Con thật sự ăn no rồi, anh có kéo con cũng ăn không được bao nhiêu đâu, thà rằng anh buông con ra tự mình ăn cơm tử tế đi." Khương Điềm nói.
Lục Chí Đình một tay kéo cổ áo Khương Điềm, một tay cầm đũa gắp thức ăn, nhàn nhạt nói: "Em ngồi xuống ăn cơm đi, ngoài bánh kem anh còn mang quà cho em."
Nghe thấy quà, Khương Điềm lập tức không giãy dụa nữa, ngoan ngoãn ngồi xuống, hỏi: "Quà gì ạ?"
"Ăn hết bát cháo đã rồi nói."
Có động lực, Khương Điềm từ từ ăn hết bát cháo của mình, rồi mới hỏi, "Là gì ạ? Có phải là cái ổ chó siêu xa hoa mà em đã nói với anh từ trước để mua cho Tiểu Hoại Đản không?"
Tiểu Hoại Đản ghét Lục Chí Đình cũng không phải không có lý do. Mọi người trong nhà, trừ Lục Chí Đình ra, đều muốn đối xử tốt với Tiểu Hoại Đản. Khương Điềm cũng chỉ cần đi ngang qua cửa hàng thú cưng là muốn vào xem có đồ chơi, đồ ăn vặt gì không, nhưng đều bị Lục Chí Đình ngăn lại. Ngoài thức ăn cho chó, thịt sấy khô và thuốc tẩy giun ra, tuyệt đối không được mua gì khác.
Khương Điềm nhìn trúng một cái ổ chó, vốn dĩ định đặt hàng, nhưng bị Lục Chí Đình nhìn thấy và nghiêm cấm cô mua, lý do là anh ấy còn chưa nhận được quà từ cô ấy, vậy tại sao con ch.ó lại được nhận trước.