Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh đợi ở cửa thang máy cho đến khi thang đi xuống, cửa thang mở ra, bên trong là một người phụ nữ trẻ cùng một cậu bé. Vẻ ngoài của người phụ nữ giống hệt với thông tin trong tài liệu. Xem ra, người phụ nữ này chính là vợ của Trần Huy. Cô ấy nhìn thấy ánh mắt của Trương Tiêu thì gật đầu với anh rồi chuẩn bị rời đi, Trương Tiêu bất chợt gọi cô lại: “Khoan đã.”

Người phụ nữ quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn Trương Tiêu: “Anh gọi tôi sao?”

“Xin lỗi, tôi muốn hỏi các vị có phải đang chuyển nhà không?”

Người phụ nữ gật đầu: “Đúng vậy, chúng tôi đang chuyển nhà. Gần đây xảy ra một số chuyện, nơi này gợi cho chúng tôi toàn những ký ức tồi tệ, vì vậy tôi và gia đình cảm thấy cần phải đổi một nơi khác để bắt đầu cuộc sống mới. Xin hỏi anh là ai?”

Trương Tiêu lấy danh thiếp từ túi ra, đưa cho người phụ nữ: “Chào cô, tôi là trợ lý Tổng giám đốc của Tập đoàn Lục Thị, tôi đến để giúp đỡ các vị.”

Người phụ nữ nghe Trương Tiêu nói thì sững lại một chút, rồi vẻ mặt cô đột nhiên trở nên cảnh giác, kéo con trai mình ra sau lưng, rồi hỏi Trương Tiêu: “Anh muốn làm gì?”

Trương Tiêu nhìn xung quanh, nói: “Môi trường ở đây không thích hợp để nói chuyện, hay là chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện nhé?”

Người phụ nữ vẫn cảnh giác nhìn Trương Tiêu: “Có gì thì cứ nói ở đây đi.”

“Cô chắc chứ?” Trương Tiêu hỏi: “Là chuyện liên quan đến chồng cô, Trần Huy. Tôi thì không sao, nếu cô đồng ý, tôi nói ở đây cũng không ngại.”

Người phụ nữ im lặng. Đợi một lúc, cô nói với Trương Tiêu: “Vậy thì đến quán ăn nhanh gần đây đi, ở đó được không?”

Trương Tiêu cười gật đầu: “Đương nhiên, tôi nói rồi tôi không sao cả, dù sao đây cũng không phải chuyện của tôi.”

Đến quán ăn nhanh, người phụ nữ gọi một suất ăn trẻ em và tìm một góc tương đối yên tĩnh. Cô ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn Trương Tiêu: “Anh muốn nói gì với tôi?”

Trương Tiêu không trực tiếp nói về việc lật lại vụ án mà hỏi: “Công ty mỗi tháng sẽ cấp tiền tuất cho các vị, bây giờ cô rời đi, vậy sau này tiền tuất sẽ nhận thế nào?”

“Tôi không cần số tiền đó.” Người phụ nữ nói: “Mặc dù tôi đã làm nội trợ nhiều năm như vậy, nhưng việc tôi tìm lại một công việc mới cũng rất dễ dàng. Hơn nữa, tôi không muốn số tiền đổi bằng cái c.h.ế.t của anh ấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Con trai Trần Huy trông còn đang học mẫu giáo. Suất ăn trẻ em còn chưa mang ra, cậu bé đã tự chơi với tay mình, chơi rất vui vẻ, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn người phụ nữ nói chuyện. Mặc dù có thể không hiểu ý nghĩa của cuộc đối thoại, nhưng vẻ mặt cậu bé trông rất nghiêm túc.

Trương Tiêu cười một tiếng: “Đây là con trai cô sao?”

“Không phải của tôi thì còn là của ai nữa.” Người phụ nữ liếc Trương Tiêu một cái: “Anh không phải có chuyện muốn tìm tôi sao? Mau nói đi, tôi còn phải về xem có bỏ sót thứ gì không.”

“Bố mẹ Trần Huy đâu?” Trương Tiêu hỏi, nhưng vẫn chưa nói thẳng vào trọng tâm.

“Bố mẹ anh ấy sống ngay đối diện nhà chúng tôi. Họ không chuyển đi, còn đợi nhận tiền tuất. Dù sao thì bình thường họ cũng khá tiết kiệm, tiền một tháng đủ cho họ chi tiêu rất lâu, dựa vào đó cũng có thể sống thoải mái. Tôi thì khác, tôi còn trẻ, nên dù tôi một mình nuôi con, tôi cũng sẽ cố gắng phấn đấu.”

Trương Tiêu gật đầu, lại hỏi: “Bình thường quan hệ giữa cô và Trần Huy thế nào?”

Người phụ nữ khựng lại, hoàn toàn không còn vẻ mơ mộng khi nói về lý tưởng của mình lúc nãy nữa. Mắt cô ấy liếc ngang liếc dọc rồi nói: “Rất tốt, cũng như những cặp vợ chồng bình thường thôi.”

“Thật sao?” Trương Tiêu cười một tiếng: “Nhưng những lời đồn tôi nghe được lại không phải như vậy.”

“Anh cũng nói là lời đồn, vậy đương nhiên sẽ có sai lệch rồi.” Người phụ nữ nói.

“Tôi và anh ấy có tình cảm rất tốt, chúng tôi là bạn học đại học, quen nhau từ thời đó. Sau khi tốt nghiệp ba năm thì chúng tôi kết hôn, đến bây giờ đã hơn mười năm rồi, nhưng tình cảm vẫn rất tốt. Vì thời gian quả thực đã rất dài rồi, việc vẫn như khi yêu nhau là điều không thể. Vậy nên, những gì các anh nghe được là lời đồn như vậy đúng không?”

Trương Tiêu cười cười, ánh mắt mang theo vẻ dò xét. Sau khi đối mắt với Trương Tiêu, người phụ nữ lập tức chuyển tầm nhìn đi, trông có vẻ chột dạ.

Người phụ nữ biết chuyện Trần Huy ngoại tình, nhưng cô không muốn đối mặt với sự thật, nên chuyện Trần Huy ngoại tình cô chỉ coi như không biết.

“Anh cứ nhìn tôi làm gì?” Người phụ nữ bị Trương Tiêu nhìn chằm chằm càng thêm khó chịu.

“Tôi đang nghĩ lúc đó chúng tôi nghe tin đồn, hình như không phải nói hai người lạnh nhạt chiến tranh lạnh gì đó. Nhưng đây cũng là chuyện một phía của anh ấy, không liên quan đến chúng tôi, chúng tôi cũng không có tư cách hỏi. Cô cũng nói cô còn trẻ, chưa từng nghĩ đến việc tái hôn sao?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Người phụ nữ khựng lại một chút, hốc mắt dần dần đỏ lên.