Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Điều tra kỹ hơn nữa đi, tìm hiểu xem Bạch Nhiên bây giờ nắm giữ bao nhiêu nhân mạch và thế lực, bây giờ lão gia Bạch vẫn chưa nghỉ hưu, phần lớn tập đoàn Bách Lục hiện tại vẫn nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta, một khi Bạch Nhiên lên nắm quyền thì sẽ không dễ dàng kết thúc đâu.” Lục Chí Đình trầm tư một lát rồi nói với Trương Tiêu.

“Vâng.” Trương Tiêu gật đầu rồi định đi ra ngoài.

“Chờ đã.” Lục Chí Đình gọi anh ta lại.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Còn gì dặn dò sao thiếu gia?” Trương Tiêu dừng bước.

“Chú ý an toàn.”

Trương Tiêu mỉm cười, ánh mắt kiên định và tự tin như trước, “Cảm ơn ngài đã quan tâm, tất nhiên rồi.”

Tô Bội bước ra khỏi tập đoàn Lục thị, tài xế của cô đang đợi ở cửa, thấy Tô Bội về liền khởi động xe, “Bây giờ đi đâu? Cô Tô.”

--- Chương 21 ---

Sao anh giống một con mèo vậy

“Đi tìm Bạch Nhiên.”

Trên xe, Tô Bội thả mái tóc dài búi cao xuống, rồi lau đi lớp son môi đỏ thẫm vừa thoa để tỏ vẻ khí thế, thay bằng màu đỏ đậu dịu dàng. Bạch Nhiên nói thích vẻ dịu dàng này của cô.

Đến biệt thự của Bạch Nhiên, Tô Bội lấy chìa khóa mở cửa, vừa bước vào cổng đã bị mùi rượu nồng nặc trong nhà xông lên khiến cô lùi lại một bước, “A Nhiên!! Anh lại uống rượu à?”

Bạch Nhiên đang nằm ngủ trên ghế sofa, bị Tô Bội hét một tiếng tỉnh giấc, khó chịu mở mắt ra, “Sao vậy, làm gì mà làm quá lên thế?”

“Không, chỉ là sao anh lại uống rượu nữa, không tốt cho sức khỏe đâu.” Thấy Bạch Nhiên tức giận, Tô Bội không dám nói lớn tiếng nữa.

“Hừ, cơ thể tôi đã bao giờ tốt đâu?” Bạch Nhiên tự giễu, “Sao đến đây không gọi điện trước, có chuyện gì sao?”

“Em chỉ đến thăm anh thôi, nghe nói Lục Chí Đình gần đây đang điều tra anh.” Tô Bội nhặt từng chai rượu đổ vương vãi trên sàn lên, cuối cùng cũng dọn ra được một lối đi, rồi đi đến trước mặt Bạch Nhiên, “Em hơi lo cho anh.”

Nắm lấy tay Tô Bội, khóe miệng Bạch Nhiên nhếch lên một nụ cười, “Anh ta tốt nhất là điều tra tôi thật rõ ràng, tôi có gì đâu mà phải vướng bận.”

Nhìn Bạch Nhiên như vậy Tô Bội trong lòng đau lòng không thôi, vừa định nói gì đó, Bạch Nhiên hỏi: “Lục Chí Đình cô đã xử lý xong chưa?”

“Vẫn chưa, anh ta bây giờ còn ghét em hơn trước, em chỉ có thể tìm điểm đột phá từ chú Lục thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Cô đã nghĩ kỹ xem phải làm thế nào chưa?” Bạch Nhiên ngẩng đầu lên, áp bàn tay đang nắm lấy tay Tô Bội vào mặt mình, “Đã nghĩ kỹ phải làm thế nào mới có thể khiến người phụ nữ đó rời khỏi Lục Chí Đình chưa?”

Dù đã làm đủ mọi chuyện, Tô Bội đối mặt với Bạch Nhiên vẫn có chút ngượng ngùng, “Nghĩ, nghĩ kỹ rồi.”

“Vậy thì tốt.” Bạch Nhiên đứng dậy, “Bây giờ tôi phải chỉnh trang lại một chút.”

“A Nhiên, anh đi đâu vậy?” Tô Bội vội vàng hỏi.

Lục Chí Đình đã mấy ngày không về nhà, không chỉ vậy, Bạch Nhiên cũng không đến nữa, tuy Bạch Nhiên không đến quấy rầy cô thì cô cũng vui vẻ thoải mái, nhưng vẫn hơi lo lắng cho Lục Chí Đình.

Khương Điềm đã do dự rất lâu, mãi đến khi Trương Tiêu đến đón cô mới hỏi: “Lục Chí Đình vẫn bận sao?”

“Vâng ạ, cô có muốn đi thăm thiếu gia không?” Trương Tiêu đáp.

“À, nghe nói gần tập đoàn Lục thị có một tiệm bánh ngọt đặc biệt ngon, tôi đi mua thì tiện thể xem anh ấy thôi, tuyệt đối không phải cố ý đi gặp anh ấy đâu!” Khương Điềm cứng miệng nói.

“Vâng.” Trương Tiêu cười tủm tỉm đáp, lén lút chuyển lời của Khương Điềm nguyên văn không sót chữ nào cho Lục Chí Đình.

Cầm hộp bánh ngọt vui vẻ đợi thang máy, Khương Điềm trong lòng lặp đi lặp lại những lời đã chuẩn bị để nói khi gặp Lục Chí Đình.

“Keng.” Cửa thang máy mở ra, Khương Điềm đang định bước vào thì thấy người bước ra lại là Tô Bội,

“Cô sao lại ở đây?!”

Thấy Khương Điềm đến, Tô Bội lập tức thay đổi vẻ mặt tức giận ban nãy, đắc ý trả lời, “Đương nhiên là chú Lục bảo tôi đến thăm anh Chí Đình rồi.”

“Ồ.” Khương Điềm gật đầu, không nói thêm gì nữa định bước vào, Tô Bội thấy dáng vẻ này của cô có chút tức giận, “Này, đây là chú Lục bảo tôi đến đấy.”

“Cô vừa nói rồi mà, vậy thì sao?” Khương Điềm không hề lay động, cô biết Lục Chí Đình không thích Tô Bội, thậm chí còn rất ghét Tô Bội.

“Cô đừng vui mừng quá sớm, người ta nói tình yêu không có sự ủng hộ của cha mẹ sẽ không hạnh phúc đâu, rồi sẽ có một ngày anh Chí Đình vẫn là của em thôi.” Tô Bội nói với vẻ mặt rạng rỡ.

Nghe lời này Khương Điềm có chút muốn cười, “Cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn tin mấy lời này, hơn nữa, cha mẹ ủng hộ thì sao, tôi gả là gả cho anh ấy chứ đâu phải cha mẹ anh ấy, chú Lục của cô có thích cô thì sao, chẳng lẽ cô còn muốn gả cho chú Lục của cô à!”

“Cô!!!” Tô Bội tức đến giậm chân.

Khương Điềm cười tủm tỉm nhìn Tô Bội cho đến khi cửa thang máy đóng lại, Trương Tiêu nhìn Khương Điềm bỗng có chút cảm khái, cặp vợ chồng này đúng là có thể tức c.h.ế.t người mà không đền mạng, thật sự rất xứng đôi.