Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa nói thế, Khương Điềm liền nhớ ra, “Trưởng lão Nguyên, xin lỗi, trong điện thoại nghe không ra giọng. Ông có chuyện gì ạ?”

“Là như thế này này cô bé, cô có thời gian không, tôi muốn gặp cô một chút.” Trưởng lão Nguyên nói.

Khương Điềm chần chừ một chút, sau đó trả lời: “Vâng, vậy tôi gặp ông ở đâu ạ?”

“Cứ ở quán cà phê ngay góc đường viện dưỡng lão ấy, già rồi quên mất tên là gì rồi, dù sao thì cô đến đó là sẽ thấy thôi. Hai tiếng nữa tôi đợi cô ở đó.”

“Vâng, vậy tôi sẽ đến trước thời gian đó.” Khương Điềm trả lời.

Cúp điện thoại, Khương Điềm suy nghĩ một chút, rồi cầm điện thoại lên nhắn tin cho một người, sau đó gấp điện thoại lại bắt đầu dọn đồ.

Khương Điềm cố tình đến quán cà phê sớm hơn mười phút, nhìn thấy vệ sĩ ở cửa là biết mình vẫn chưa đến đủ sớm. Cô vội đẩy cửa bước vào, quả nhiên thấy Trưởng lão Nguyên đang ngồi bên trong ăn đồ ngọt.

Khương Điềm vội vàng đi về phía đó, “Để ông đợi lâu… rồi.”

Trên bàn ngoài đồ ngọt còn có hộp đồ ăn mang đi. Khương Điềm lúc này mới hiểu không phải mình đến muộn cũng không phải Trưởng lão Nguyên đến quá sớm, ước chừng ông ấy đã ngồi ở đây từ lúc gọi điện cho cô rồi.

Thấy Khương Điềm đến, Trưởng lão Nguyên đẩy một đĩa đồ ngọt đến trước mặt Khương Điềm, cười nói: “Cô bé đến rồi à, lại đây, tôi đặc biệt gọi cho cô đấy.”

“Cảm ơn ông.” Khương Điềm nhìn mấy đĩa trống không trên bàn, ăn cơm xong lại ăn mấy đĩa điểm tâm, cái này của cô chắc là gọi nhiều quá ăn không hết, nên cũng không từ chối, “Nhưng ông gọi cháu đến là có chuyện gì ạ?”

“Cũng không phải chuyện gì lớn. Tôi nghe nói cô đang quay chương trình?” Trưởng lão Nguyên hỏi.

“Không hẳn là cháu quay ạ, mà là nhà thiết kế của công ty cháu. Cháu chỉ tham gia một số, vẫn là vì không yên tâm về cô nhân viên nhỏ của cháu nên mới đến thôi.” Khương Điềm trả lời.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Trưởng lão Nguyên gật đầu, “Thế à, sao cô lại đột nhiên nghĩ đến việc quay chương trình? Chương trình này lại do Nguyên Thị đầu tư, có phải thằng nhóc Nguyên Tiêu đã dụ dỗ cô ký hợp đồng không?”

Khương Điềm trong lòng gật đầu lia lịa, đúng vậy, chính là thế đó. Ngoài mặt thì cô cười cười, “Không có chuyện đó đâu ạ. Cháu lớn thế này rồi còn bị lừa được sao? Đương nhiên là cháu tự mình muốn ký mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Thật sao?” Ông Nguyên có chút không tin, “Thôi được rồi, tôi chỉ muốn hỏi con là Nguyên Tiêu dạo này không phải hay đến tìm con sao? Thằng bé có làm chuyện gì xấu xa không?”

“Chuyện xấu?” Khương Điềm ngây người, làm gì có ai nói con cháu nhà mình như vậy, hơn nữa xem ra còn rất nghiêm túc. Mặc dù Nguyên Tiêu thường xuyên đến tìm Khương Điềm thật, nhưng Khương Điềm không hiểu rõ Nguyên Tiêu, cũng sẽ không cố ý đi điều tra cậu ta, nên đối với những chuyện như vậy cô không rõ lắm.

Thế là Khương Điềm thành thật nói.

Ông Nguyên vẫn có vẻ không tin, liên tục hỏi đi hỏi lại mấy lần là thật không. Khương Điềm bị vẻ mặt này của ông Nguyên làm cho có chút bực mình, “Ông Nguyên, cháu nghĩ nếu ông có gì không tin thì có thể tự mình hỏi. Cháu cũng chỉ là người ngoài mà thôi. Nguyên Tiêu là tằng tôn của ông, ông nên tin cậu ấy mới phải. Hơn nữa, dù không tin thì cũng không đến lượt cháu là người ngoài phải kể lể.”

Thấy Khương Điềm có vẻ giận, ông Nguyên cẩn thận quan sát cô một lúc. Khương Điềm bị ông nhìn đến khó hiểu, vừa định nói thì ông Nguyên cười nói: “Tôi chỉ hỏi thôi mà, con bé giận rồi sao? Vậy tôi không hỏi nữa, không hỏi nữa.”

“Cháu nghĩ đây không phải là vấn đề ông có hỏi hay không, mà là giữa người với người nên có sự tin tưởng. Ông ngay cả người thân của mình cũng không tin, cháu chỉ là bày tỏ chút ý kiến của mình, nếu có gì không phải mong ông bỏ qua.”

“Không sao, con nói không có vấn đề gì cả.” Ông Nguyên cười nói, “Nhưng mà con bé, con có thấy tôi sống mệt mỏi không?”

Khương Điềm bị hỏi đến cứng họng. Lúc nãy cô chỉ là tiện miệng nói vậy thôi. Nếu nói mệt thì chắc chắn là mệt, tuổi đã cao như vậy còn phải quản lý công việc của công ty.

Không chỉ vậy, còn phải đề phòng hậu bối nhăm nhe tài sản của ông. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy rất mệt rồi, nhưng ông Nguyên trông không giống người dễ mệt mỏi, cho dù là vậy ông vẫn sống rất ung dung tự tại, thậm chí còn thoải mái hơn nhiều người trẻ tuổi.

“Ông trông không mệt chút nào.” Khương Điềm thành thật trả lời.

Ông Nguyên ha ha cười lớn, “Lần này con không nói sai. Các con đều nghĩ tôi phải mệt, nhưng tôi sống rất thoải mái. Còn những thứ khác, đó đều là cái nhìn của người ngoài các con. Một nghìn người có một nghìn quan điểm về Hamlet, nên đôi khi dù là thứ mình tự nhìn thấy cũng không chính xác.”

“Ý của ông là?”

“Tôi không có ý gì cả, tôi chỉ muốn nói với con rằng, đừng bận tâm đến quan điểm của tôi là gì, làm người tốt nhất là đừng quá tin tưởng người khác.”

--- Chương 279 ---

Sự thiên vị của Ông Nguyên