Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thư ký cũng từng gặp qua, quả thật có những người như vậy, bản thân sống không tốt thì không muốn thấy ai sống tốt, thậm chí dù đã sống tốt rồi cũng muốn người khác phải chịu đựng tất cả những gì mình đã từng chịu, tóm lại loại người này vừa đáng ghét lại vừa khó đối phó.

Đúng lúc đang nói chuyện với thư ký thì điện thoại Khương Điềm reo lên, cô cầm lên xem, là tin nhắn Lục Cẩn Đường gửi tới: “Hôm nay còn phải tăng ca không?”

Khương Điềm nhìn đồng hồ, hóa ra trong lúc nói chuyện đã đến giờ tan làm. Sau khi trả lời tin nhắn Lục Cẩn Đường, cô lại chào tạm biệt thư ký rồi rời khỏi công ty.

Lục Cẩn Đường đã đợi ở bên ngoài hơn hai mươi phút rồi, thấy Khương Điềm đi tới, anh xuống xe mở cửa cho cô, “Hôm nay công việc bận lắm sao?”

“Cũng không bận lắm, vừa nói chuyện với chị A Lệ thôi.” Khương Điềm vừa lên xe vừa thắt dây an toàn, vừa nói, “Hôm nay là tổng kết tháng mà, thế nên trò chuyện một lúc.”

Nhìn biểu cảm của Khương Điềm thì biết thành tích cũng không tệ, Lục Cẩn Đường cũng không hỏi nhiều, nếu Khương Điềm có gì muốn nói thì cô sẽ tự mình kể. Quả nhiên, vừa khởi hành, Khương Điềm thở dài nói: “Anh còn nhớ người ở công ty em trông rất giống em lần trước không?”

“Cô nhân viên đó làm sao?”

Công ty Khương Điềm tuy không có quá nhiều nhân viên nhưng cũng không ít, may mà An Mật có khuôn mặt giống Khương Điềm đến vậy, nếu không Lục Cẩn Đường thật sự chưa chắc đã nhớ ra cô ta.

“Chuyện là một thời gian trước em không có ở công ty, cô ta đã làm rất nhiều chuyện ở đó, thế nên mấy ngày nay em bận rộn như vậy toàn là vì phải dọn dẹp đống bừa bộn mà cô ta để lại đó.” Khương Điềm thở dài, “Lại còn là kiểu làm ơn mắc oán, nên mệt mỏi vô cùng.”

“Nếu vậy thì Điềm Điềm em chi bằng sa thải cô ta đi, như vậy không phải bớt được rất nhiều rắc rối sao?” Lục Cẩn Đường nói, “Anh thật sự không hiểu tại sao em lúc nào cũng phải đau đầu vì những nhân viên nhỏ nhặt như vậy, nếu em không tiện thì cứ giao cho anh, anh sẽ khiến cô ta không thể sống yên ở thành phố A.”

“Giá mà đơn giản như anh nói thì tốt rồi.” Khương Điềm bất lực nói, “Nói đi cũng là lỗi của em, ban đầu không nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta, lại còn giới thiệu cô ta cho sếp của chúng em, cũng vì cô ta ở bên Giám đốc nên mới có nhiều chuyện sau này.”

Lục Cẩn Đường liếc nhìn Khương Điềm, chua lè nói, “Em đang xót sếp của em gặp phải kẻ không ra gì à?”

“Không phải vì cái đó đâu, Lục Cẩn Đường anh sao cái gì cũng ghen vậy.” Khương Điềm phì cười, “Em chỉ muốn than thở với anh chuyện trong công ty thôi, nếu anh còn ghen bóng ghen gió như vậy thì sau này em thật sự sẽ không nói gì với anh nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

--- Chương 315 ---

Giúp Lục Cẩn Đường

Lục Cẩn Đường lúc này mới thu lại sự ghen tuông của mình, “Trước đây anh đã nói với em người này không như vẻ bề ngoài của cô ta đâu, lúc đó em còn không tin.”

Khương Điềm không phản bác lời Lục Cẩn Đường nữa, chỉ thở dài một hơi, “Thật là lòng người đổi thay quá, nhưng Lục Cẩn Đường anh nhìn người quả thực rất chuẩn.”

Lục Cẩn Đường được Khương Điềm khen nở mày nở mặt, khẽ hừ một tiếng, ngữ điệu vút cao, “Đương nhiên rồi.”

“Vậy anh giúp em nhìn một người nữa, anh thấy Bạch Nhiên này thế nào?”

“Không giống người tốt.” Khương Điềm vừa hỏi xong Lục Cẩn Đường đã lập tức trả lời.

“Em đang hỏi anh nghiêm túc đó, đừng mang theo bất kỳ cảm xúc nào, chỉ nói về nhân phẩm và cách làm người của Bạch Nhiên, anh thấy thế nào?” Khương Điềm nói, “Thực ra theo em thấy thì Bạch Nhiên vẫn là một người khá tốt, nhưng anh cũng biết đó, em là người thật sự nhìn người không được chuẩn cho lắm, nên anh giúp em xem, anh ta là người như thế nào?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cho dù bỏ qua sự khó chịu ban đầu vì anh ta luôn quấy rối Khương Điềm, Lục Cẩn Đường vẫn không cảm thấy Bạch Nhiên là một người tốt thật sự, anh ta rất tinh ranh.

Mặc dù thời gian tiếp xúc với anh ta không nhiều, nhưng từ kết quả điều tra cho thấy Bạch Nhiên quả thực không đơn thuần như vẻ bề ngoài, hình tượng lương thiện vô hại mà anh ta luôn duy trì cũng là giả, nhưng hiện tại nhận thức về Bạch Nhiên chỉ có vậy, hoàn toàn không có căn cứ mà chỉ dựa vào suy đoán và trực giác.

Nếu nói thẳng như vậy với Khương Điềm e rằng cô ấy cũng không thể hiểu hết được, Lục Cẩn Đường cẩn thận cân nhắc từ ngữ, rồi nói: “Bạch Nhiên là người hai mặt, em đừng qua lại quá thân thiết với anh ta.”

“Ai nha, cái này dù anh không nói em cũng biết rồi mà, dù sao giữa em và anh ta cũng chỉ có lợi ích liên quan, anh cứ yên tâm đi, em cũng không phải là đồ ngốc.” Nghe xong lời nhận xét của Lục Cẩn Đường, lần đầu tiên Khương Điềm cảm thấy Lục Cẩn Đường đưa ra đánh giá khách quan đến vậy.

Lục Cẩn Đường nhìn dáng vẻ ngốc nghếch cười của Khương Điềm mà thở dài, cô ấy như vậy, anh mà yên tâm mới là lạ.

“Sao vẫn chưa về đến nhà vậy, em đói rồi.” Khương Điềm tựa vào lưng ghế càu nhàu.